Chuyện cái nhà vệ sinh

Cách đây (ối trời ơi) nửa năm, tôi cần phải thuê một địa điểm tổ chức lớp học. Khi đó, sau một hồi lượn vè vè qua một số nơi, tôi cảm thấy không ưng ý với nơi nào cả. Chỗ thì quá chật, chỗ thì quá ồn, chỗ thì quá tối, chỗ thì quá bí, chỗ thì không đáp ứng được yêu cầu về kỹ thuật, và chỗ ưng ý thì lại không phù hợp về thời gian… và cuối cùng thì tôi dừng lại với việc chọn một nơi có mức tiền thuê khá cao so với kinh phí của chúng tôi, nhưng là một lớp học đã được trang bị khá đầy đủ các phương tiện cần thiết, và địa điểm khá an ninh.

Vào lúc đó, khi tôi hỏi có nên nói với các học viên về phòng học không (hơi có một tí so sánh bởi lớp học trước đó ở Hà Nội do một công ty tổ chức và họ chả mấy quan tâm tới điều kiện của phòng học), thì bạn partner nói rằng không cần thiết. Sau đó bạn có trêu tôi là nếu đã muốn giới thiệu phòng học, thì nên giới thiệu luôn cái nhà vệ sinh chăng. Tôi nói nếu có ai hỏi thì tôi cũng chẳng ngại đâu.

Và đúng lúc đó, tôi nhận ra sự coi thường cái nhà vệ sinh của rất nhiều người.
Cá nhân tôi luôn phải coi xét cái nhà vệ sinh đầu tiên khi quyết định thuê một ngôi nhà nào đó. Và khi bước vào một cái quán, thì tôi không đánh giá vệ sinh của nó bằng chuyện đĩa hay bát có trắng hay không, mà ở cái nhà vệ sinh có sạch hay không. Nếu bạn tình cờ phải ghé thăm nhà vệ sinh của một cái quán nào đó, và nếu nó không sạch, thì chắc chắc thiện cảm của bạn dành cho cái quán ấy sẽ giảm đi không ít đâu. Và tôi đã mất thiện cảm với không ít cái quán theo cách ấy. Trong khi đó, có nhiều cái quán rất xoàng xĩnh, nhưng tôi lại đánh giá họ rất cao vì cái nhà vệ sinh sạch sẽ, tiện dụng cho khách.
Chuyện ấy cũng như ra đường thơm tho mà về nhà dơ như lợn. Tôi tệ hơn, không những cái nhà bừa như chuồng lợn, mà ra đường cũng khá bù xù, tuy nhiên, điều ấy không làm tôi thay đổi quan điểm là nên đi vệ sinh trong một cái nhà vệ sinh sạch sẽ. Cái chỗ kín đáo riêng tư ấy trong nhà không phải là nơi bạn chụp hình khoe lên instagram mỗi ngày, cũng không phải là nơi bạn thường bày hoa để mời khách vào ngồi, nhưng rõ ràng là nơi bạn không thể không ghé thăm mỗi ngày. Nó là nơi bạn giải tỏa khó chịu, nghe nhạc, đọc sách, xả sạch bụi bẩn, là nơi bạn có thể chui vào khóc khi cần và nếu thích thì hút cỏ mà không bị bắt gặp. Đôi khi, bạn cũng có thể yên tâm tự tử trong đó nữa. Và điều đó cho thấy nó rất quan trọng. Hãy giữ cho nó tinh tươm, sạch sẽ.

Nói đến đây lại nhớ mẹ tôi. Ngôi nhà riêng đầu tiên của gia đình tôi là một ngôi nhà tranh, nền đất nện, nhưng ngay khi mới chuyển đến, mẹ đã cho xây một cái nhà vệ sinh tự hoại (trong khi hầu hết người dân thời đó vẫn dùng dạng nhà vệ sinh hai ngăn). Tôi vẫn nhớ mẹ nói là ngủ ở đâu cũng được, nhưng đi vệ sinh thì nên đi cho đàng hoàng. Mẹ tôi thật là tuyệt vời, nhỉ?

One response to “Chuyện cái nhà vệ sinh

  1. DuyNT March 15, 2014 at 11:48 am

    Em hoàn toàn đồng ý luôn! Đối với em nhà vệ sinh là quan trọng nhất, em có thể ở trong một căn nhà đơn sơ nhưng nhà vệ sinh phải sạch sẽ và tiện dụng. Đến một cái quán ăn nào mà nhà vệ sinh dơ hầy là em nói lời từ biệt, một đi không trở lại luôn.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: