Giấc mộng của mây

Trên đường bay từ Arizona về lại Dallas, tôi nhìn ra bầu trời đầy mây, và tự hỏi mình đây là thực, hay là mơ. Tôi đã có một năm bận rộn, và ít bay – và khi bay ít khi được ngủ. Nhưng may mắn thay, những ngày bận rộn đã gần qua – và tôi có những lúc nhìn mây, như tôi ngày xưa, những ngày còn bé nhỏ. Những đám mây trong khoảnh khắc kết tụ thành hình dáng này, thì cũng là lúc chúng đang chuyển hóa qua hình dáng khác. Tôi nghĩ trên đời này không có cái gọi là sự sống, bởi vì không có sự không sống, chỉ có cái gọi là sự chuyển hóa, và chúng ta là một sự chuyển hóa như vậy mà thôi.

Chồng tôi có lần hỏi: Khi còn bé, em có bao giờ tưởng tượng ra cảnh mình sẽ đến Mỹ học tập, sinh sống hay không? Chắc là không. Tôi biết mình sẽ rời khỏi phố huyện ấy, tôi biết mình sẽ không bao giờ quay lại nơi đó sinh sống làm việc. Nhưng tôi không tính tới chuyện mình sẽ đi tới đâu, làm những gì. Tôi khi đó, đọc cuốn Totto-chan, cô bé bên cửa sổ, và ước gì mình là Totto-chan, có một gia đình đầm ấm thương yêu, có một ngôi trường chấp nhận mình.

Hẳn nhiều người đã biết, tôi có mở ra một blog khác. Nơi tôi nói về những vấn đề ngoài mình – những thứ tôi quan tâm và học được. Tôi nghĩ tôi đã sống rất ích kỷ trong 30 năm cuộc đời, đã tới lúc tôi nên học cách chia sẻ nhiều hơn. Nhưng blog này, nơi tôi cũng chia sẻ, sẽ luôn luôn là những thứ về tôi. Nhưng, càng lớn tuổi, tôi càng thấy thời gian quý giá hơn, và tôi tự hỏi mình sẽ viết gì về mình, mà người ta không thấy lãng phí thời gian để đọc.

Và hôm nay, để bắt đầu cho năm 2019 với blog này, tôi viết về chuyện đối diện với chính mình.

Tôi nghĩ một trong những thứ bất hạnh nhất của con người là việc không dám đối diện với chính mình. Nhưng, tôi cũng  hiểu rằng việc đó không bao giờ dễ dàng.

Đã có lần tôi viết trên blog này (và giờ đã ẩn đi) về chuyện tôi là nạn nhân của bạo hành trẻ em. Tôi chưa bao giờ cố tình giảm tránh đi điều đó, cũng như chưa bao giờ thực sự trách móc cha mẹ mình. Tôi hiểu tại sao chuyện đó lại xảy ra, cả về mặt khoa học, lẫn thực tế cụ thể. Đã bước vào tuổi 35, tôi hòa giải với bản thân được 9 phần. Nhưng, 1 phần còn lại vẫn là câu hỏi, tại sao mình không thể có được sự gắn kết với cha mẹ? Tôi nhiều lần tự vấn chính mình, và tự hỏi liệu có bao giờ, trong một khoảnh khắc như mây, tôi tìm lại được cái “bonding” mà con người thường có với cha mẹ họ. Liệu bây giờ, khi bố mẹ tôi đã trở thành hai ông cụ bà cụ như bố mẹ của phần lớn mọi người, tôi có thể thành đứa con yêu thương, gần gũi cha mẹ như phần lớn mọi người?

Cho đến giờ, khoảnh khắc kì diệu ấy vẫn chưa xảy ra. Ở một mặt, trong tôi có cái áp lực đạo đức, tức là tôi mong mình phải yêu thương và gắn bó với cha mẹ. Ở mặt khác, tôi lại cho rằng mình không cần phải có cảm giác đó, bởi vì tôi đã lớn lên trong hoàn cảnh như thế. Hành động của tôi là thứ tôi có thể quyết định, và tôi vẫn làm, nhưng cảm xúc thì không thể quyết định được. Cái cảm giác dù gì đi nữa, phải vượt núi lội sông để về bên cha mẹ, xét cho cùng, là một thứ xa lạ với tôi. Tôi không sợ tổn thương, tôi chỉ bị… đứt một mạch trong bộ não của mình.

Nhưng, cùng lúc đó, tôi chấp nhận rằng tôi giống cha mẹ mình hơn tôi tưởng. Tôi từng viết tôi mãi mãi không đi qua tuổi mới lớn, tôi vẫn dễ nổi giận vì những gì đang xảy ra mà theo tôi là gây hại cho người khác, hoặc cho môi trường. Tôi nghĩ tôi thừa hưởng cái đó từ mẹ mình. Có những lúc, quan điểm của tôi thậm chí trở nên cực đoan, chứ không còn trung dung và khách quan như tôi vẫn muốn mình trở thành. Nhưng tôi nhận ra, điều quan trọng là dù 35 tuổi tôi vẫn còn hăm hở và sẵn sàng học và nhận sai. Nếu tôi chỉ thấy tôi đúng, thì đích thực là tôi có vấn đề. Đối diện với cái sai của mình, và chấp nhận nó, dù sao, vẫn khó hơn nhiều chuyện đối diện với vấn đề của mình và cha mẹ.

Lại trở về với những đám mây. Dù ngày càng trở nên cứng rắn trong ngôn ngữ và nhiệt huyết hơn trong những dự định, tôi vẫn tin rằng mọi thứ trên đời này chỉ như một giấc mộng không hơn. Tôi tin vào việc chúng ta mượn cái thân xác và cả trí tuệ này trong một khoảng thời gian, để rồi tan biến thành một dạng tồn tại khác. Nhưng liệu niềm tin ấy có giải phóng tôi khỏi những nỗi buồn hay niềm vui mà thể xác mà trí tuệ này đang trải qua hay không? Không. Nó thậm chí còn chẳng giải phóng tôi khỏi nhu cầu ăn một bữa ngon.

Tôi tin rằng một cảm xúc kéo dài sẽ để lại một vết hằn trên não bộ chúng ta. Tôi nghĩ rằng sự bất bình của tôi với những thứ bạo hành dù ở trạng thái nào chỉ là sự phản ứng trong vết hằn xưa cũ của tôi, cảm giác về việc mình bị đối xử bất công. Và cho đến tận bây giờ, dù ban ngày tôi chẳng bao giờ nghĩ về một người bạn cũ từng tìm cách tấn công tinh thần mình nhiều năm, lâu lâu những giấc mơ ban đêm vẫn nhắc tôi về cảm giác giận dữ rằng mình đã để điều đó xảy ra. Hành động là thứ mình có thể điều khiển được, nhưng những vết hằn xưa cũ ấy sẽ kéo dài rất lâu, kể cả sau khi chúng ta đã điều chỉnh được hành vi. Và tôi chấp nhận điều ấy.

Tôi nói với chồng ước gì tôi giống như những đám mây không ký ức. Nhưng anh lại bảo như vậy tôi sẽ cũng chẳng nhớ gì về những giây phút hạnh phúc mà tôi đang có này. Dù đang phải đối mặt với chứng winter blues, tôi biết mình đang sống và làm những điều tôi tin là có ích, và có những người yêu thương mình, và vẫn có cha mẹ mình ở đó, gia đình mình ở đó. Để tôi có cơ hội được chờ đợi những sự kết nối thần kì, và được là tôi, vẫn tiếp tục ngây thơ và lý tưởng, vẫn tiếp tục bất bình và nổi giận.

Và được đọc cuốn sách đầu tiên của năm 2019, có tên là The Great Alone.

Và như việc tôi vẫn giữ mãi niềm hân hoan được đọc một cuốn sách trao cho mình một ước mơ, và việc tôi mãi mãi được là cô bé bên cửa sổ trong mơ ước đó, bởi vì dù chuyện gì xảy ra, chẳng ai có thể tước ước mơ khỏi chúng ta.

Advertisements

One thought on “Giấc mộng của mây

  1. Em đã đọc hết bài viết, và chưa hiểu nhiều về blog này, nên chỉ like và không muốn đưa ra bình luận của mình. Chị hơn em 7 tuổi, và đọc bài này cho em cảm giác là “sao mọi người không sống đơn giản như mình được nhỉ?” ^^?

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s