Lời chào không cần đi trước

Hôm nay khi đi qua một ngôi nhà nọ, tôi tình cờ nghe thấy một người phụ nữ nói với một đứa trẻ: “Chào cô chưa?”

Than ôi, tuy chưa làm thống  kê nhưng tôi đảm bảo đó là một trong những câu trẻ con phải nghe nhiều nhất. Chào cô chưa, chào chú chưa, chào bác chưa? Một vị người lớn nào đó xuất hiện và khi đứa trẻ đang ngơ ngác nhìn, họ đã chỉ vào mình và bảo: Chào chưa. Thật là một nỗi ám ảnh!

Nhưng cũng không phải tự nhiên mà tôi thấy khó chịu với chuyện đó. Thời tôi còn bé, nhà tôi có một quán tạp hóa nhỏ, tình cờ thay lại nằm ngay ở cửa ngõ đi về của cả một khối dân cư. Thường các buổi chiều, tôi sẽ ra ngay trước quán ngồi, đọc truyện tranh, đọc sách, đọc báo, hoặc ngửa cổ nhìn lên tán phượng với một sự đăm chiêu hiền triết hết chỗ nói. Thế rồi một ngày, mẹ tôi bỗng ở đâu về nổi cơn tam bành, vì có một ông hàng xóm nọ vừa bình luận với mẹ tôi là tôi khinh người, thấy người lớn đi qua mà không thèm chào.

Chuyện mẹ tôi nổi cơn tam bành dẫn tới mấy hệ quả.
Thứ nhất là tôi không quan tâm, vì mẹ nổi cơn tam bành suốt. Mẹ lúc nào cũng mau chóng nổi giận, hét lên rất to, át hết mọi giọng của người khác, bất kể thời điểm nào trong ngày với những chuyện chẳng biết ở đâu ra. Tôi rất ít quan tâm tới lý do, tôi chỉ quan tâm tới việc bao giờ mẹ ngừng nói để tôi được tĩnh trí mà nghĩ điều tôi muốn nghĩ.

Nhưng vì tôi không quan tâm, lại dẫn tới hệ quả thứ hai là mẹ tôi liên tục nổi tam bành về chuyện tôi không chào người lớn khi họ đi ngang nhà mình.

Thế nhưng, điều quan trọng là tôi chẳng bao giờ nhận ra có ai đi ngang qua trước mặt mình. Một khi đã cầm sách lên, thế giới xung quanh tôi sẽ biến mất. Tôi không thấy ai trong đời thực đi ngang qua thế giới tưởng tượng của tôi cả. Và nếu tôi không đọc sách, thì chắc chắn là tán phượng trên kia hấp dẫn hơn mặt đất, và tôi không bao giờ muốn nhìn xuống để nhận ra có ai đó vừa lướt qua mặt đất cả.

Dẫu vậy, sau khi nghe mẹ la hét quá nhiều, tôi quyết định sẽ chào người lớn.

Tôi ngừng đọc sách, và thấy ai đi qua tôi cũng cười rõ tươi và chào rõ to, y như các em bé trong phim truyền hình.

Và vẫn có hệ quả thứ ba là tôi phản ứng. Tôi chào tất cả mọi người, nhưng riêng ông hàng xóm đã bảo một đứa trẻ 12 tuổi là đứa coi thường người khác thì tôi nhất định không chào. Tôi không chấp nhận được việc một người lớn đem sự tự ti ngầm của mình đổ tội cho một đứa trẻ (như tôi đã bình luận với mẹ “chú ấy thấy ai cũng khinh thường chú ấy nên chú ấy đổ tội cho con”). Đó là chưa kể, sau khi nói với mẹ tôi và vẫn không thấy tôi chào, ông hàng xóm kia đã đi bình luận về tôi (học giỏi mà láo toét) và mẹ tôi (không biết dạy con – điều làm mẹ tôi nổi tam bành) với tất cả những người quanh nhà.

Tôi không thể hiểu được tại sao một lời chào lại quan trọng đến thế, nhưng một khi nó đã quan trọng, thì tôi chỉ trao nó cho người tôi thấy xứng đáng. Đấy, hồi nhỏ tôi đã nghĩ thế đấy.

Sau này, khi đã lớn lên, già đi, và đáng lẽ đã phải có một đứa con sắp vào lớp 1, tôi thấy rằng lời chào quả là quan trọng. Đó là cách thể hiện sự ghi nhận rằng tôi có biết bạn đang tồn tại quanh tôi, tôi có quan tâm tới bạn, sự vui vẻ của bạn là một phần sự vui vẻ của tôi, tôi mừng vì bạn vẫn ở đó để tôi chào… Nhưng, tôi vẫn không bao giờ nghĩ rằng hễ trẻ con gặp người lớn thì phải chào. Nó có thể chào, nếu nó muốn. Và muốn làm cho đứa trẻ ấy muốn chào mình, trước hết mình phải là một người lớn tốt và lịch sự, và tuyệt đối không bao giờ yêu cầu đứa trẻ phải chào mình trước.

Tôi luôn nói rất to: “Cô chào Cún” với cô bé 4 tuổi hàng xóm. Cô bé thường sẽ tít mắt cười đáp lại và nói lí nhí: “Con chào cô!”. Nhưng cũng có hôm cô bé chắng đáp lại gì cả, và đi vào nhà. Khi đó là tôi biết trong thế giới 4 tuổi của cô có cái gì đó đang diễn ra rồi đấy! Và tôi thấy vui vì việc đó. Bằng việc chào, người ta có thể biết được xúc cảm người kia. Dù đó là ai, nhưng nếu ta đủ quan tâm để chào họ, ta luôn biết thêm được một chút về họ.

Và kết luận, tôi nhắc lại, nếu muốn trẻ con chào mình thì hãy luôn chào chúng trước. Bởi vì trẻ con luôn có thế giới của riêng chúng, nếu bạn không ngoan, bạn sẽ chẳng bước vào được đâu.

Advertisements

3 responses to “Lời chào không cần đi trước

  1. Pingback: Lời chào không cần đi trước | Stardaily

  2. drizzle88 March 2, 2014 at 4:30 pm

    Reblogged this on raindrops and commented:
    hoi nho hinh nhu cung the nay` day:))

    Like

  3. Vớ Vẩn Lắm April 12, 2014 at 12:20 pm

    Reblogged this on VỚ VẨN LẮM and commented:
    “Và kết luận, tôi nhắc lại, nếu muốn trẻ con chào mình thì hãy luôn chào chúng trước. Bởi vì trẻ con luôn có thế giới của riêng chúng, nếu bạn không ngoan, bạn sẽ chẳng bước vào được đâu.”

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: