Bài học từ bệnh viện

Một người thân trong gia đình tôi bị tai nạn. Khi chuyện xảy ra, cả hai vợ chồng tôi đều không hay biết, phải đến ngày tiếp theo khi quá lo lắng và gọi cho bệnh viện, chúng tôi mới biết là người nhà mình đã nằm đó từ đêm hôm trước, trong phòng Hồi sức cấp cứu ngoại – nơi mà người ta vẫn nói 10 người vào chỉ 1 người ra.

Một tuần sau đó là một tuần chúng tôi như ngồi trên lửa. Vì người nhà là người nước ngoài, nên chúng tôi không chỉ phải lo việc ở bệnh viện, còn phải làm thêm các thủ tục với công an giao thông, công an xuất nhập cảnh, đại sứ quán, ngân hàng nước ngoài… Và cũng nhờ thế, tôi mới có thêm được một mớ bài học về pháp lý khi sống và làm việc ở nước ngoài.

Tuy nhiên, quan trọng hơn tất cả những thứ thuộc về giấy tờ đó, tôi đã học được một bài học về con người. Khi gia đình có một người không biết sống chết thế nào nằm trên giường bệnh, tôi mới hiểu đâu là sự bàng hoàng tột độ, sự giận dữ không biết nhắm vào ai, sự tuyệt vọng khi thấy mình hoàn toàn không thể làm gì khác ngoài chờ đợi. Khi ấy tôi mới hiểu tại sao một số gia đình có một người qua đời ở bệnh viện đã phẫn nộ tới mức gây lộn, đập phá. Và khi ấy tôi mới hiểu, tại sao chúng ta phải dịu dàng với các bác sĩ và y tá.

Người nhà của chúng tôi nằm chung phòng bệnh với một người phụ nữ cũng bị chấn thương sọ não. Trên tủ đầu giường của chị, người chồng để hai tấm ảnh nhỏ, chụp chị thời trẻ, xinh đẹp lộng lẫy, ngồi ôm con trên bãi cỏ. Còn chị khi ấy, nằm trên giường, đầu tóc đã bị cạo, đã bắt đầu hé mở mắt nhưng vẫn chưa có phản ứng khi được gọi tên.  Khu Hồi sức cấp cứu rất hạn chế người vào, nên các bệnh nhân thường nằm một mình. Mỗi khi được vào thăm người nhà tôi, tôi cũng dành ít phút thăm nom chị, nói với chị vài câu dù chị chẳng hiểu gì, chỉ vì tôi cảm thấy nếu không làm thế thì chị sẽ cảm thấy rất cô đơn. Tôi nhận ra dù đang rất rối bời và lo lắng cho người thân của mình đang nằm bất tỉnh, chưa rõ sống chết ra sao, nhưng lòng tôi vẫn còn chỗ cho sự quan tâm và cảm thương với một người khác. Hai xúc cảm ấy và những công việc giấy tờ khiến tôi mệt rũ mỗi khi về tới nhà.

Nhưng cũng vì mệt như thế, tôi mới hiểu rằng làm việc trong bệnh viện vất vả như thế nào. Nghề y là một hành trình vất vả, và phần lớn những người chọn nghề nghiệp ấy vì họ muốn cứu người, muốn được làm một công việc có ý nghĩa. Tuy nhiên, sự mệt mỏi khi học nghề chẳng là gì so với sự áp lực khi đã bắt đầu làm việc. Các khu bệnh khác, y tá bác sĩ luôn phải làm việc quá tải. Bệnh nhân, người nhà chen chúc như mắc cửi, bất cứ lúc nào cũng có ai đó hớt hải chạy vào chạy ra, lo sợ, hỏi han. Cơ sở hạ tầng thì nghèo nàn, chật chội… Những người y tá trong khu Cấp cứu Hồi sức gần như không bao giờ được ngơi tay. Các bệnh nhân của họ đều trong trạng thái thập tử nhất sinh, đều được chuyển vào với bộ dạng tuyệt vọng. Các bác sĩ cũng vậy, họ hết xem xét tình trạng của bệnh nhân này, lại phải tiếp chuyện gia đình bệnh nhân khác. Họ không có lịch cụ thể của một ngày, luôn phải sẵn sàng thực hiện phẫu thuật, hay cấp cứu, hay phải thông báo cho ai đó rằng người nhà của họ đã hết hy vọng…

Tôi đã nghe quá nhiều những lời phàn nàn về thái độ lạnh lùng của y tá hay bác sĩ trong bệnh viện. Nhưng suốt một tuần túc trực bên người thân của mình, tôi mới hiểu rằng đôi khi cách duy nhất chúng ta bảo vệ chính mình trong một môi trường như thế là giữ cho đầu mình lạnh. Chúng ta ai cũng là người, ai cũng có thể cảm thương cho người khác khi thấy họ bệnh tật, hoạn nạn, nhưng nếu sự cảm thương đó chất chồng lên trong chúng ta mỗi ngày, thì chính bản thân chúng ta sẽ trở thành bệnh nhân tâm thần. Các bác sỹ và y tá không chỉ phải bảo vệ chính mình khỏi sự suy sụp vì xúc cảm ấy, họ còn phải đối mặt với khối lượng công việc đồ sộ, căng thẳng và một mức lương ít ỏi. Thử hỏi, làm sao để họ có thể giữ bình tĩnh, vui vẻ hay ngọt ngào với bạn?

Thế nên, dù tôi chấp nhận có nhiều tệ nạn đang xảy ra trong ngành Y, dù tôi vẫn ngứa mắt với một số thứ mình thấy, nhưng cùng lúc đó, tôi hiểu rằng tất cả những y tá và bác sĩ mình gặp đều đang là những con người phải hy sinh sức khỏe cả ở thể xác và tinh thần của họ để cứu chữa cho những người khác. Tôi hiểu rằng chúng ta đang đòi hỏi quá nhiều từ họ. Và tôi chọn nở nụ cười với họ, dịu dàng với họ ngay cả khi họ cáu gắt, mời họ một vài món ngon ngay cả khi họ không giúp gì cho chúng tôi, chỉ vì là như thế, là vì nếu tôi có thể thương yêu một bệnh nhân xa lạ, thì tôi cũng có thể thương yêu những người lạnh lùng, gắt gỏng đang cứu chữa cho bệnh nhân ấy. Vì xét cho cùng, chúng ta ai mà chẳng là người?

Advertisements

One response to “Bài học từ bệnh viện

  1. DungNobita April 7, 2017 at 12:50 pm

    Đồng cảm.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: