Người nhân viên ở LAX

Gần đây, có một vụ khá ầm ĩ là vụ một cô sinh viên gốc Latin nọ bị giáo sư của mình kết tội đạo văn vô căn cứ, thậm chí còn bị khoanh tròn lên chữ “hence” và phê là: “Đây không phải từ ngữ của bạn”. Theo cô hiểu, vị giáo sư cho rằng với gốc gác Latin như cô, việc có thể thành thạo tiếng Anh và viết ra một bài luận xuất sắc là điều không thể. Thậm chí, việc sử dụng một từ thông thường như “hence” cũng là điều không thể. Việc bị phân biệt, nhất là khi cô ấy học ở một trường đại học tư đắt đỏ, với các bạn học đa số là dân da trắng giàu có, là điều cô ấy hẳn đã phải đối mặt hàng ngày. Dù rất ít liên quan, nhưng chuyện của cô khiến tôi nhớ về một chuyện khác.

Năm ngoái, tôi đến Mỹ tại sân bay Los Angeles. Phần cảng đậu của tôi cũng là phần cảng đậu của nhiều hãng bay châu Á. Thế nên, cảnh tượng đầu tiên mà tôi nhìn sau khi rời khỏi máy bay là hàng nghìn người Trung Quốc xôn xao ồn ào, rồng rắn như trong một cuộc di dân khổng lồ. Sau 30 phút, tôi mới nhận ra là không chỉ có người Trung Quốc, mà còn có người châu Á khác nữa. Người hỗ trợ xếp hàng là người gốc Nhật, nhân viên hải quan xuất nhập cảnh là người Á, chả rõ là gốc Hàn Quốc hay gì. Nhưng dù sao, trong suốt gần một tiếng đứng chờ đóng dấu nhập cảnh, tôi có cảm tưởng như mình đang đứng ở một sân bay châu Á nào đó với đám người láo nháo xung quanh, và ai cũng có chiều cao na ná mình.

Và rồi vì bạn trai tôi chỉ cần đi qua kiosk là được, anh không thể hiểu tại sao tôi mất tới hơn 45 phút mà vẫn chưa qua cửa hải quan, cuống lên đi tìm và cuối cùng lạc mất tôi. Tôi bước ra khỏi khu hải quan, nhìn vào nước Mỹ, và thấy bên cạnh người Trung Quốc, là toàn người gốc Latin. Họ cao lớn, họ bệ vệ đi qua đi lại. Và tự nhiên tôi trở thành một người phụ nữ bé nhỏ lạc vào xứ khổng lồ, cần bảo vệ. Tuy nhiên, vì phải nối chuyến đi Delta Airlines, và giờ bay đã tới, tôi đành mặc kệ bạn trai, cứ thế lao ra xe bus để sang khu của Delta, tin rằng bạn tôi đã ở đó.

Người lái xe bus cũng là một người Latin. Và dù chỉ có năm phút di chuyển giữa hai terminal, anh ta cũng kịp bắt chuyện làm quen với một cô gái đến từ Argentina. Và họ hân hoan nói chuyện như hai người bạn cũ, chỉ có tôi chả biết mô tê gì ngồi im thin thít sau khi trình bày điểm cần xuống.

Khi xe bus thả tôi xuống, tôi nhìn thấy một người nhân viên an ninh của sân bay LAX – một người gốc Latin khác. Anh vừa ngồi xuống nghỉ trên một cái thùng để ở góc tường. Gương mặt anh cho thấy anh có lẽ chưa bao giờ được ngủ đủ. Anh phải to lớn gấp bốn lần tôi, nhưng tôi chỉ thấy anh cần ai đó chăm sóc, cần một cái giường để nghỉ ngơi. Anh nhắc lại hình ảnh của một người cha phải làm việc quá sức để duy trì kế sinh nhai cho gia đình mà tôi vẫn thấy trong vô số bộ phim. Trong đám hỗn độn trước khu Delta Airlines với cơ man chủng tộc người, anh vẫn nhận ra tôi đang hoang mang tìm kiếm ai đó. Và anh ân cần chỉ cho tôi lối lên cửa check in của Delta Airlines, chúc tôi bay an toàn và trở lại với chiếc thùng.

Đó là người đầu tiên tôi thực sự tương tác tại nước Mỹ (trừ vị nhân viên xuất nhập cảnh mặt lạnh như tiền). Ngoái nhìn lại anh, tôi đồng thời cũng thấy gần như tất cả những công việc nặng nhọc tại khu sân bay tôi vừa đi qua đều do người gốc Latin đảm nhận. Họ lừng lững to lớn giữa đám người châu Á thấp bé, im lặng giữa những người Trung Quốc hò hét inh ỏi. Tôi không nhớ nổi có ai trong số họ nở nụ cười, trừ người nhân viên an ninh chỉ cho tôi lối đi. Và hẳn, đó là điều nhắc cho tôi về thân phận con người ở Mỹ và sự nhỏ bé của họ, giống như sự nhỏ bé của tôi, bất chấp sự khác biệt về ngoại hình, trong dòng chảy bất tận ở đất nước vẫn được coi là xứ sở của những ước mơ đó. Điều mà có lẽ, người bạn trai mà sau này là chồng tôi, một người da trắng lên lên trong một gia đình trung lưu khá giả ở Mỹ khó có thể nhận ra.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: