2015 hay còn gọi là bà già kể chuyện

image

Con mèo thân yêu ở Sedona – Arizona trong một ngày trời quá đẹp

Như thường lệ, đã đến lúc viết tổng kết năm cũ một chút.
Năm 2015 có lẽ là là năm nhiều điều để kể nhất trong 30 năm cuộc đời tôi. Chuyện nhiều người biết nhất là chuyện Nepal phải trải qua một trận động đất khiến hàng nghìn người thiệt mạng và tôi đang trên bầu trời Nepal lúc đó. Chuyện ít người biết hơn là tôi biết thêm một giống mèo mới, đầu nhỏ bụng phệ và lông mượt như nhung.
Tôi đã rời khỏi ngôi trường tôi bỏ nhiều công sức xây dựng. Cùng lúc đó, tôi làm được nhiều việc mà tôi vốn định làm hoài mà không được. Năm qua, tôi cũng đi nhiều hơn, đúng như mong muốn của tôi ngày này năm trước. Dẫu vậy, tôi phải nói rằng điều may mắn nhất là sau nhiều năm không hề chờ đợi, tôi đã gặp được người đàn ông tôi muốn lấy làm chồng. Với anh, tôi đã đi nhiều nơi, đã kể nhiều chuyện và cũng nghe nhiều chuyện khác nhau, không drama, không có chút gì căng thẳng.

Tuy vậy, có lẽ cuộc đời tôi đã trở nên ít đáng kể đến mức tôi không còn muốn nhắc đến nó nữa. Cách đây vài ngày, tôi ngồi trong một bữa tiệc giáng sinh và một phụ nữ Mỹ hỏi tôi: “Ở Việt Nam mày có đi học không?”. Tôi rất sẵn lòng nói rằng tôi không hề đi học và phải đánh cá kiếm sống, nhưng thay vào đó, tôi chỉ nhe răng cười và bạn tôi trả lời hộ rằng tôi có đi học. Tôi nghĩ dù người Việt Nam có đứng đầu thế giới ở những khoản mục nào, thì vẫn đầy người tưởng rằng tất cả chúng ta làm ở quê nhà là còng lưng cấy lúa và đào khoai lang. Tiện thể, tôi rất thích khoai lang, nhất là khi nó được nấu thành chè theo công thức gia đình: Khoai lang, đậu đỏ, lạc và cái gì nữa chẳng biết. Tôi ước gì mình có thể kể về đời mình như một cô gái nghèo khổ rồi trở thành một người phụ nữ thành đạt nhưng vẫn chỉ ăn khoai lang. Tiếc rằng nó hoàn toàn không có gì giống vậy.
Vì vậy, tôi sẽ kể về chuyện khác. Trước hết là chuyện Tịnh Trúc Gia.
Tịnh Trúc Gia ở đâu? Đó là một trường nội trú, hay một trung tâm bảo trợ xã hội, hay một ngôi nhà dành cho các bạn gặp khó khăn trong phát triển trí tuệ tại Huế. Nó nằm trên một ngọn đều vô cùng yên tĩnh, giữa những ruộng sả.
Tôi đến đây trong một giai đoạn khá khó khăn – dù nghĩ lại thì cũng chẳng khó khăn gì – tôi vẫn ăn uống tì tì và đi làm đầy đủ. Tuy vậy, đó là một giai đoạn mà tôi nghĩ mình hơi yếu ớt hơn bình thường. Và tôi gặp các bạn học sinh, những người gặp rất nhiều khó khăn trong việc nói, biểu đạt, điều khiển hành vi, xúc cảm… Các bạn thức dậy lúc 5h sáng, đi ngủ lúc 8h tối, luôn cảm ơn, chúc ngon miệng trước bữa ăn và luôn tươi cười mỗi khi có ai chào. Tôi chưa thấy nơi nào sạch sẽ và nhiều niềm vui đến thế, nhất là vào đêm thứ Năm, khi tôi ngồi cùng các bạn trong buổi chia sẻ. Một bạn nọ, người mắc hội chứng down, đã nói về những điều làm bạn vui trong 2 ngày cuối tuần: gặp anh – vui, đi chơi – vui, lên chùa – vui, uống nước mía – vui, ngồi xe máy – vui…
Tôi đã tự hỏi mình: Cái gì khiến tôi vui nhỉ? Tôi cần quá nhiều điều để vui. Tôi quá bận tìm kiếm điều giúp mình thấy có ý nghĩa. Trong khi đó, cuộc sống như nó vốn có, đã đáng vui lắm rồi. Tôi bật cười và nhận ra mình mới “tàn tật” đến mức nào. Cùng lúc đó, tôi thấy những gì mình đã cố gắng và nỗ lực mới bé nhỏ làm sao trước những gì những người ở Tịnh Trúc Gia làm. Và hẳn đó là một trong những lý do khiến tôi thấy cuộc đời mình không có gì đáng kể.

Chuyện thứ hai là chuyện tôi gặp một người phụ nữ nọ ở sân bay. Bà chừng đâu hơn 60 tuổi, đùm đùm gói gói như mọi người phụ nữ Việt chừng tuổi ấy. Trông bà như một chùm bòn bon, mồ hôi nhễ nhại, đầu bù tóc rối. Giữa một đống người Hàn Quốc sạch sẽ giống hệt nhau, bà nhận ra một cô ả người Việt nom cũng khá giống bà chỉ có điều không giốn chùm bòn bon mà giống cây mía lau. Chùm bòn bon tiến lại và hỏi: “Cháu cũng đi Mỹ à?” Tiếc là cây mía lau không đi Mỹ mà chỉ đi đến một thành phố nhiều thịt lợn ở châu Á. Tuy vậy, chùm bòn bon cũng không lấy làm phiền. Bà ngồi xuống cạnh và than phiền về việc bà đã mua một bộ chày cối và người ta đã tịch thu cái chày khỏi túi hành lý xách tay của bà, để lại cái cối vô dụng vốn có thể thay bằng cái bát ô-tô ở Mỹ. Cây mía lau chia sẻ với bà chuyện ấy và hỏi: “Bác đi với ai?”. Hóa ra bà không đi với ai cả, bà đi một mình, không nói một chữ tiếng Anh, và phải quá cảnh 2 lần trước khi đến được nhà con gái. Bà đã sống 8 năm ở Mỹ và vẫn liên tục quay về thăm quê nhà hang năm. Cây mía lau vô cùng kinh ngạc tại sao một người phụ nữ ở từng đó tuổi, với từng đó túi gói trên người, không thể giao tiếp bằng lời nói với ai, lại có thể đi đi về về nhiều đến vậy.
Và rồi mía lau tôi chợt nhận ra một điều rất đơn giản: Bà có thể làm vậy, vì rõ ràng bà muốn ở gần người con gái ở đất nước cách quê nhà nửa vòng trái đất. Những khó khăn mà bất kì ai cũng có thể gặp khi phải chạy lòng vòng ở các sân bay để tìm cổng khởi hành, xếp hàng trong mệt mỏi để chờ kiếm tra hộ chiếu chẳng có gì đáng kể nếu so sánh với những gì một người mẹ phải trải qua để nuôi con cái họ lớn khôn. Tôi sẽ chẳng bao giờ ngừng kinh ngạc về những bà mẹ – đặc biệt là những bà mẹ Việt.
Và tôi hiểu rằng tôi sẽ còn tiếp tục ngạc nhiên trước cuộc sống kì lạ này. Ví dụ như việc tôi nhận ra âm 8 độ vẫn còn là ấm lắm.
Quay lại với chính mình, tôi nghĩ mình vô cùng may mắn khi gặp những con người tuyệt vời trong năm vừa qua. Tôi nghĩ tôi đã trưởng thành hơn hẳn trong năm qua vì đã gặp được họ, và nhờ thế tôi mới được người đàn ông ấm áp nhất thế giới đem lòng yêu và biết mình sẽ làm được mọi thứ.
Điều quan trọng là trong năm tới tôi sẽ phải học cách sống đơn giản hơn nữa. Tôi sẽ không còn đi liên tục như năm nay, nhưng có lẽ tôi đã sẵn sàng để học cách chờ đợi một ai đó mỗi khi lên kế hoạch. Con mèo lục lạc của tôi – bạn đồng hành trong suốt 7 năm qua, đã đi qua cả động đất, đầm lầy, sa mạc, ngủ trong lều và cả trên giường khách sạn 5 sao cùng tôi – có lẽ cần được vẽ lại mắt mũi.
Nhưng dù có mắt mũi hay không, nó cũng chúc các bạn một năm mới mà bạn sẽ luôn tự hào mỗi khi nhớ lại.

2 responses to “2015 hay còn gọi là bà già kể chuyện

  1. vitbeou January 1, 2016 at 8:37 am

    Chúc mừng năm mới.

    Liked by 1 person

  2. Huonglan Tran January 1, 2016 at 2:25 pm

    Bạn viết mộc mạc mà gần gũi. Ôi sao yêu thế những chuyện nho nhỏ… Vì vậy mà tôi cmt và xin chúc bạn năm mới nhiều ấm áp, trong hạnh phúc và Bình an :P

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: