Về bánh cuốn, hay là về tôi

Khác với sách, thứ tạo ra tôi.
Khác với phim, thứ giúp tôi bớt cô đơn.
Khác với nấu ăn, thứ giúp tôi hiểu về phụ nữ.
Khác với đế chế, thứ giúp tôi thiền.
Bánh cuốn, dù có liên quan đến tôi hay không, chỉ là bánh cuốn.

Loại bánh cuốn đầu tiên tôi được ăn là ở quê nhà heo hút. Loại bánh ấy đúng là cuốn, cuốn chặt, cuốn to. To đến nỗi bạn có thể trải cái cuốn ấy ra như tháo một cuốn giấy bạc, kéo dài từ đầu làng tới cuối làng mà vẫn chưa hết. Mỗi lần mẹ tôi chỉ mua chục cuốn như thế là cả nhà ăn no. Món bánh cuốn ấy, không biết ngon vì cái gì, vì nó chỉ có nhân là mấy miếng mộc nhĩ băm nhỏ. Nước chấm thì là một hỗn hợp giữa hành phi và nước mắm.
Chắc bạn đang mong chờ tôi sẽ nói: Ấy vậy mà ngon, ngon lắm!
Thực ra không phải vậy, tôi chẳng hề thấy nó ngon, kể cả khi tôi chẳng có gì để ăn.

Chỉ có ông ngoại tôi khen ngon. Tôi nghĩ ông đại khái cũng như tôi, đến một độ tuổi nào đó, người ta sẽ ăn vào cái ký ức, chứ không phải ăn chính món ăn đó nữa.

Loại bánh cuốn thứ hai là bánh cuốn ở thành phố Thanh Hóa. Chà! Đệ nhất bánh cuốn. Người ta sẽ hỏi cái gì tạo nên cái ngon của bánh cuốn. Thực ra thì ở tất cả mọi thứ. Bột ngon, nhân ngon, nước chấm ngon. Bánh cuốn Thanh Hóa với tôi là phần nào cũng ngon cả. Chưa bao giờ tôi thấy nó không ngon, kể cả khi tôi chia tay mối tình đầu, tôi tuyệt vọng vì cõi đời biến thái hay tôi sợ trái đất nổ tung.

Loại bánh cuốn thứ ba là ở Hà Nội. Ở Hà Nội có nhiều loại bánh cuốn. Loại thứ nhất không cuốn mà trải rộng ra thành từng chồng. Người bán bóc từng lớp lên, rồi cắt cắt cắt cắt, tanh tách như một con chấu ngứa giò. Loại bánh cuốn tiếp theo là loại bánh giả vờ cuốn, với tương đối loại nhân và loại rắc lên. Tôi luôn thích hàng bánh cuốn ở Hàng Bồ. Nhưng tôi không hẳn thích bánh cuốn ở đó vì bánh cuốn, mà tôi thích món ruốc tôm, tôi thích bà tráng bánh lúc ngồi cũng ngồi đúng tư thế đó, khuôn mặt coi thường khách hàng của bà.

Loại bánh cuốn thứ tư là ở Sài Gòn. Không có gì để nói tới. Sài Gòn gần với nơi sản xuất ra lúa gạo lớn nhất VN, nhưng lại là nơi bột làm bánh cuốn dở nhất. Nước chấm thì không thể bình luận, tôi không thích kiểu nước chấm của miền Nam, tôi sống 25 năm, tức là gần nửa đời người ở phía Bắc.

Loại bánh cuốn thứ năm là loại bánh cuốn Việt Nam tôi ăn ở nước khác. Ồ, đó là một món bánh kỳ lạ, không cuốn, không cắt, không có nước chấm giống bất cứ nơi đâu ở nước Việt Nam. Và kỳ lạ hơn nữa, bột bánh có màu xanh. Tôi gọi đó là món bánh cuốn Việt Kiều.

Tôi không phải là người ham ăn bánh cuốn. Nếu bước vào một nơi có bánh cuốn và nhiều món khác, tôi sẽ gọi món khác. Tuy nhiên, cảm giác về bánh cuốn là một cảm giác rất lạ. Mỗi khi ăn bánh cuốn, tôi lại nhớ đến những chuyện từ thuở ấu thơ. Mẹ tôi không bao giờ cho tôi mở hàng cho bà bán cuốn vẫn gánh ngang nhà tôi. Tôi là một đứa trẻ vụng về, chậm chạp, quá vùi mình trong sách, không phải là một đứa trẻ con tháo vát, lanh lợi, khôn ngoan.

Có một lần, vì tôi xăm xắn chạy ra mua, mẹ quát tôi quay vào, bà bán bánh cuốn lại tưởng mẹ quát bà, thế là hai bà mẹ giận nhau mãi.

Một lần khác, tôi và một người bạn đi ăn bánh cuốn ở thành phố Thanh Hóa, bỗng nhiên có một chó lao rầm vào xe đạp của cả hai đứa. Hai đứa ngã chổng kềnh, dập cả môi. Hóa ra con chó ấy lại là của nhà bán bánh cuốn. Nhờ thế, chúng tôi được tặng thêm mỗi đứa một cái bánh.

Thế rồi một lần gần đây, tôi và thần tượng của đời mình vào Wrap&Roll. Anh gọi bánh cuốn. Tôi ngồi dòm cái đĩa bánh, thấy bánh sao mà cuốn dài, sao mà nhỏ, sao mà lạ lùng đến thế. Rồi tôi kể cho anh nghe về bánh cuốn Thanh Hóa. Một cái bánh ở đấy ở đấy luôn thực sự là cuốn, không quá to, không quá bé, không phải là thứ cuốn giả vờ, không phải là thứ cắt tạch tạch tạch, không ăn với bánh tôm, không ăn với chả quế, không ăn với cà cuống, chỉ là cái bánh nhân thịt thế thôi. Nhưng khi người ta vừa tráng xong miếng bột trong nồi, cuốn lại, đưa cho mình, mình lấy đôi đũa xắn cái bánh ra làm đôi, phần bột dẻo của hai nửa vẫn dính vào nhau. Mặt bánh ươn ướt, nước chấm chua chua thanh thanh lại rắc thêm chút hạt tiêu. Ôi, bánh cuốn ấy mới thực là bánh cuốn.

Anh nhìn tôi cười ngặt nghẽo rồi bảo: Em biết gì không, con gái ngày xưa ai cũng thích mướt mát, ai cũng thích đơn sơ, mộc mạc thế. Giờ con gái khác rồi, phải dài ra, phải mỏng lại, phải thêm cái này, phải đắp cái nọ.
Nói rồi anh cắn sợi bánh cuốn kia cái phập.

Thành thử, cho đến giờ, mỗi lần đi ngang qua nhà ai đang phi hành, tôi lại nhớ đến bánh cuốn, rồi tôi nhớ đến anh. Và rồi, tôi nghĩ mãi về chuyện bánh cuốn, thật trăn trở, day dứt, và tôi kết luận, bánh cuốn ở thành phố Thanh Hóa vẫn là ngon nhất.

11 responses to “Về bánh cuốn, hay là về tôi

  1. Trangnghiem January 30, 2013 at 4:35 am

    Hihi đây chẳng phải là Chuyện cũ kể lại (3) trong series bạn trai tiềm năng sao? :D Mình không thích bánh cuốn quá mức, chỉ bởi vì dư vị nó cứ day dứt trong miệng lâu quá không hết thậm chí kể cả đánh răng. Trăn trở y như tình cũ nên chỉ có mỗi cách là ăn vào món khác :))
    Cái thứ ăn xong dư vị dễ chịu với mình thật là hiếm.
    Bạn nói đến Hàng Bồ làm mình nhớ quán chè bà cốt. hic.

    Like

  2. E. January 30, 2013 at 12:59 pm

    hmmm…chắc em phải đi Thanh Hoá ăn bánh cuốn quá!

    Like

  3. Moonie Mun January 30, 2013 at 7:07 pm

    Trang: Đây là series Confession chứ không phải series Bạn giai học. :D Ôi, đọc lại cái chính mình đã viết mà lại thèm ăn bánh cuốn thế cơ chứ.

    Like

  4. Stef January 30, 2013 at 8:56 pm

    Minh la da^n SG nen chua bao gio co dip thu banh cuon o nhung noi khac. Banh cuon tuyet voi cua minh la do ba` ngoai minh mua ca? chuc nam truoc, tu mot ba` gia ba’n banh cuon rong, roi ba ngoai se cat ra, xep lai, cho them cha? va rau vao, ba tu pha nuoc cha^’m. Minh nho ngay nao duoc an banh cuon phai la ngay dac biet.

    Like

  5. Supertramp February 1, 2013 at 8:07 am

    Bạn M viết hay. Sao dạo này bạn ít viết blog thế? Mỗi lần đọc được entry mới trong blog bạn mình đều thấy vui (dù entry của bạn có thể là về chuyện không vui).
    Chúc bạn năm mới vui vẻ, lạc quan và viết nhiều hơn nữa!

    From big fan :)

    Like

  6. quachhoanglan February 6, 2013 at 2:00 am

    Khác với Mun, tôi là người rất thích ăn bánh cuốn và cả phở nữa.

    Like

  7. quachhoanglan February 8, 2013 at 7:23 am

    I confess that I have nothing to confess

    Like

  8. cf sua February 15, 2013 at 7:58 pm

    em vừa được ăn một dĩa bánh cuốn ngon. ze ze

    Like

  9. Quách hoàng lân April 4, 2013 at 12:59 am

    Do you like Brahms’ music?

    Like

  10. Khoa May 21, 2013 at 8:05 am

    Còn tôi, tôi vẫn nhớ bánh cuốn (mà đúng nhất người ta – lúc ấy – gọi là bánh mướt) cầu Cốc. Hơn 20 năm rồi tôi vần nhớ. Lớp bánh mỏng tang, ôm vừa trọn lớp nhân là con moi biển, mọc nhĩ và thịt bằm; nước mắm chua chua, ngọt ngọt và cay cay….Mổi cái dài chừng một lóng tay. Nhưng mà vị nước mắm cà cuống thiên nhiên mãi còn quyện trong tâm trí tôi.
    Năm rồi rủ bạn đi ăn bánh cuốn Thanh Trì ở Trường Sơn (gần Tân Sơn Nhất), thèm nước mắm cà cuống, cô chủ nhỏ cho một giọt (mỗi giọt hình như 5 ngàn), sao mà đắng nghét, chắc có lẽ đó là cái mùi công nghiệp thì phải.
    Nhớ quá cầu Cốc chiều mưa năm ấy. Chắc giờ chẳng còn đâu nữa.

    Like

  11. Ánh Nguyệt June 12, 2013 at 5:12 pm

    Chào bạn, đọc bài viết thật hay, cám ơn bạn nhé! Mình cũng rất thích bánh cuốn Thanh Hóa! ^^

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: