Chuyện cũ kể lại (2)

Bạn chưa bao giờ là bạn trai cũng chưa bao giờ là bạn của tôi bỗng đột nhiên một ngày nói: “Nước hoa của M sao chẳng thơm gì cả.”
Cũng mùi nước hoa ấy, trước đây, bạn luôn khen tôi sao mà thơm thế, đáng yêu thế. Chúng tôi đã có những ngày tuyệt vời, chẳng khác gì hương hoa ấy. Bỗng một ngày, nó không còn thơm tho gì nữa.
Nhà sản xuất không thay đổi thành phần tinh dầu, chỉ có bạn thay đổi. Tuy vậy, chuyện cái mũi của bạn thay đổi, không làm tôi ngừng dùng chai nước hoa ấy, kể cả khi tôi đã mua thêm nhiều chai khác.

Sau này, trong một cuộc trò chuyện giữa therapist và bệnh nhân, tôi kể cho therapist của mình nghe chuyện ấy. Anh nói: “Sao em không đổi nước hoa đi?” “Tại sao em phải làm thế? Bản thân em thích hương hoa ấy, sao em phải thay đổi vì một kẻ khác?”
Anh bảo tôi: “Bởi vì mỗi lần dùng mùi hương ấy, em sẽ nhớ lại câu chuyện kia. Anh đoán không phải vì em vẫn còn yêu mùi nước hoa ấy đến thế, mà chỉ vì em quyết tâm chứng tỏ mình vẫn là mình. Hai chuyện ấy rất khó phân biệt. Em hiểu chứ?”

Thú thật là tôi không hề hiểu.

Bạn trai của tôi về sau, một ngày nọ hẹn đón tôi. Khi tôi bước lên taxi cùng anh, anh bảo sao hôm nay em thơm thế. Hôm ấy tôi chỉ xức thử nước hoa của một người khác để xem nó có bám mùi không trước khi quyết định mua. Lời khen ấy không làm tôi quyết định mua chai nước hoa kia, vì tôi không thích mùi hương cuối còn lưu lại trên áo quần của mình.

Khi gặp lại anh therapist, không còn với tư cách bệnh nhân nữa, tôi lại kể về cả hai câu chuyện trên. Anh chỉ cười, nói rằng rồi tôi sẽ còn cô đơn dài dài.
Tôi cũng cười, chuyện tôi sẽ còn cô đơn suốt cuộc đời mình là chuyện không cần là therapist cũng hiểu được. Tôi chỉ luôn mơ ước có một căn phòng đựng đầy nước hoa và mỗi khi bước vào đó, tôi có thể nhìn từng chai và nhớ tới từng câu chuyện. Khi tới đoạn cuối đời, điều quan trọng là ta có thật nhiều câu chuyện để kể.

Và sau mọi chuyện tôi vẫn dùng chai nước hoa từng bị người khác chê. Vì tôi vẫn yêu nó, có thể, hoặc vì tôi không muốn quên đi những chuyện cũ. Dù buồn hay vui, khi đến tới đoạn cuối đời, câu chuyện cũng chỉ còn là câu chuyện. Và, chúng cần phải được nhớ đến.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: