Viết cho một câu chuyện cũ

Lưu Quang Vũ – 1971

Những bức tường đã chắn giữa đôi ta

Em thân yêu, ngày xuân buồn bã ấy

Anh âm thầm ra đi

Chúng mình đã chờ nhau, đã yêu nhau biết mấy

Bao sớm mua bay bao chiều nắng dậy

Nhưng bức tường đã chắn giữa đôi ta

Bức tường dầy trong cuộc sống xót xa

Đã phủ kín bóng đen lên mặt đất

Ta chẳng giữ khi hoàng hôn nắng tắt

Giữa đời anh và gương mặt của em

Một bức tường xa lạ đã dâng lên

Một bức tường tăm tối nhọc nhằn

Đâm tua tủa bao mảnh chai ti tiện

Một bức tường trong suốt

Ta nhìn nhau mà chẳng nói được gì

Một bức tường ở ngay giữa mắt em

Ở trên tay em, ở trên vầng trán

Cùng bức tường của bao kẻ khác

Anh cũng mang bức tường xám hồ nghi

Trong buổi chiều tuyệt vọng ra đi

Sẽ ra sao? Không cách nào cứu vãn

Cố quên lãng, nhưng trời ơi, anh biết

Có em đang đứng khóc ở đầu kia

Có mối tình sau bức tường che

Anh đã gửi bao niềm mong ước đẹp

Anh làm sao anh làm sao sống được

Thời gian qua, nỗi  nhớ xé lòng thêm

Nhưng giữa anh và gương mặt của em

Đã sừng sững một bức tường ngăn cách

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: