Trong những ngày không có ai nói chuyện

Tôi muốn viết một cái gì đó thật oách cho những ngày này. Nhưng không biết phải viết ra sao. Tôi có một đống kế hoạch phải làm nhưng chúng vẫn ở trong đầu. Tháng này là tháng thứ ba trong vòng quay của một vài câu chuyện nhỏ lẻ, chỉ còn ba tháng nữa là tôi tự do. Freedom is waiting, baby, just go on.

– Hôm nay, mama bảo tôi với vẻ nghiêm túc rất hài hước: “Hay là con về TH làm việc, bác B bạn bố mẹ nói nếu con về con sẽ làm (không nhớ chính xác là làm gì nữa) trong Tỉnh ủy.” Với mama, cái này là big chance. Còn đứa con gái 40kg của mama đáp: “Con mà về đấy, chỉ có hai kết thúc, một là con tự tử, hai là con đi tù”. Mama bảo: “Chán chúng mày lắm”. Thế đấy, conflict giữa các thế hệ trong gia đình không chừa ai, kể cả đứa con vốn lúc nào cũng nhe răng, gật đầu, tâm trí bỏ đi đâu trước pa, ma như tôi.

– Tôi hiểu, thật khó khăn làm sao khi người ta kết thúc một điều vui vui, hay hay để bắt đầu một con đường mới. Nhưng, phải kết thúc thôi, đúng không? Và chúng ta sẽ bắt đầu một câu chuyện khác, mới tinh, mới tới phát khóc lên được. Mọi thứ cần phải được nạp đầy, kể cả những điều đã đầy ứ lên rồi, ví dụ như cô đơn. Chẳng ai hiểu phía trước là gì, cũng không cần hiểu. Thế giới này thật là lộn xộn và hay biến đổi, biết đâu vài ngày nữa lại có một vụ Ngọ Môn không chừng. Chuyện gì cũng có thể tới.

– Lúc nãy đọc trong forum trường cũ, thấy một cu cậu sinh năm 85 khuyên những người sinh sau năm 79 thì chưa nên đi tu, học thiền vì kẻ đó dễ có nguy cơ nếu đã lặn xuống nước là không bao giờ ngoi lên, ở luôn dưới nước thiền cho vui. Ngày xưa, khi còn học năm thứ hai đại học, tôi vẫn có ý định khi nào đó tôi sẽ đi tu, hoặc thiền tại nhà, để cho yên tĩnh, khí thế. Rồi từ khi bắt đầu giai gái tới giờ, anh giai nào cũng bảo với tôi là mình sẽ đi vô chùa ở. Ở chùa, công nhận mát. Nhưng, từng đấy con người và chính tôi, cả cái lũ sân si đầy mình, rồi lúc nào cũng nhảy tưng tưng lên với những thứ bé bằng con kiến, bé hơn cả con kiến, bé như hạt cơ bản. Cái lũ đấy, làm sao mà vào chùa cho được. Rốt cuộc, một người đã làm điều đó, không biết chùa đó có bao nhiêu ni cô ở. Cái gã vào đó mới thực là hấp dẫn chứ, thực đấy, quá hấp dẫn là khác.

Nhưng nói gì mà nhiều lời nhảm nhí thế này?

– Tôi – đôi khi – muốn rủ một ai đó cùng đi đâu đó, cùng làm gì đó với mình. Nhưng, bao giờ cũng thế, chắc cũng giống rất nhiều người, tôi không thể nào tìm được ai quanh mình để rủ. Tôi nhìn – và mỉm cười, ừm, không được đâu, cô ta không thích thế, anh ta không thích thế, they got their own things to do. Mọi sự connect thật dễ dàng khi người ta nói với nhau vài câu bông lơn vui vẻ, nhưng không còn gì vui nữa khi chúng ta thực sự làm điều gì. Bởi vì, người ta thích nói về những thứ người ta không bao giờ làm và làm những thứ người ta không bao giờ nói. Đa số mọi người là thế.

– Cách đây khá lâu rồi, khi đi qua một ngôi nhà ở gần nhà chị bạn, nghe chị kể về câu chuyện gia đình đó: một người con trai bị tai nạn giao thông liệt toàn thân, người cha đã dành hai năm, chỉ ở nhà giúp con tập luyện hàng ngày, để anh lại có thể cử động, hồi phục. Câu chuyện đó rất ấn tượng với tôi. Tôi đã nghĩ tôi có thể viết một truyện ngắn về chuyện này, làm một bộ phim tài liệu… cho dù tôi không phải nhà văn hay biên kịch tài liệu, tôi nghĩ nếu tôi đã biết một chuyện như thế mà không viết gì về nó thì rất tệ. Nhưng cuối cùng, thời gian đi qua, thỉnh thoảng lại đọc báo mạng Việt Nam, lại thấy có những chuyện tương tự như thế. Khá nhiều chuyện như thế có trên đời, tôi thấy mình chẳng thể nào viết được. Nó như những glory mà nếu viết về nó, sẽ thành những truyện chicken soup for the soul. Rất dễ để viết về những cái xấu, rất dễ để phê phán, nhưng viết về một điều tốt trong cuộc sống thì luôn bị coi là bịa đặt hoặc tô hồng. Nhưng, xét cho cùng, có cái gì trên đời mà lại không có mặt đối lập với nó.

– Càng đi nhiều, càng bực tức nhiều, quan sát lắm, chán nản hơn, thì càng cảm thấy mình có lý do để ngồi đây hớn hở với cuộc đời này. Tôi lại nhớ tới câu nói của người bạn hơn tôi 10 tuổi kia: người ta cần phải sống qua thời gian để có được sự bình yên. Anh đã bao giờ có được bình yên chưa nhỉ? Ước gì anh có ở đây để trả lời tôi. Bởi vì, tôi luôn có thói quen nhìn vào anh để thấy tôi 10 năm nữa. Mà thế nào rồi anh cũng lại trả lời: Thôi em đừng hỏi nữa, em cứ sống đi rồi em sẽ biết. Sống, rốt cục thì nó là như thế nào?

Kể ra, tôi cũng già lắm rồi, mà chưa thấy sống được gì cả.

– Tôi đang tự hỏi, khi một người đàn ông ôm người phụ nữ anh ta muốn vào lòng, trần truồng, anh ta nghĩ gì? Có thể anh ta chẳng nghĩ gì cả, bản năng còn lớn hơn cả suy nghĩ. Liệu có ai trong số họ vẫn thấy cô đơn đến chết đi được vào lúc đó không? Nếu có thì có nhiều không?

Câu hỏi này như kiểu tò mò giới tính ấy nhỉ? Nhưng đó là một trong những điều tôi lại tự hỏi, và chẳng có cơ hội để nghe câu trả lời.

– Nếu có cơ hội gặp lại người bạn trong sáng của mình, gặp lại anh như xưa. Tôi sẽ ôm anh một cái thật chặt, rất rất chặt để lấy lại tất cả những gì anh đã mang đi khỏi thế giới của tôi khi rời bỏ nó.

Nhưng rất có thể, anh đã ném chúng bay đi cùng với những thứ đau khổ mà chúng tôi nhét vào tay kẻ khác. Anh chẳng bao giờ biết, anh đã quý giá với tôi tới mức nào.

Không ai rời khỏi cuộc sống của tôi hiểu điều đó, rằng họ quý giá tới mức nào với tôi. Họ không tin, tôi có quá nhiều thứ để ba hoa. Nhưng, thế giới của tôi, tan vỡ dần dần đi, cùng họ. Nhưng ai có thể quan tâm tới chuyện đ�
�, kể cả tôi, bởi vì, tôi vẫn còn quá nhiều thứ để tưởng tượng ra, để ném vào tay kẻ khác.

Không có cái gì là đúng cả, như cái hình trên kia, và cụ Einstein đã nói.

Advertisements

4 responses to “Trong những ngày không có ai nói chuyện

  1. PK June 13, 2008 at 8:31 am

    cứ là 2 người bạn lặng lẽ nhé ^^ còn về câu hỏi của Moonie thì anh nghĩ đến lúc có 1 cái ôm chân thật sẽ bay lên trời mất thôi :) hè đi ăn kem ko?

    Like

  2. Tiểu Du June 14, 2008 at 8:30 am

    Tôi sẽ ôm anh một cái thật chặt, rất rất chặt để lấy lại tất cả những gì anh đã mang đi khỏi thế giới của tôi khi rời bỏ nó ——–> gia’ ma` don gian la the chi nhi :) em thi nghi, qua that la anh ta da ne’m bo? moi thu roi.. cai gi mat la` mat roi, lam sao lay lai duoc nua.

    Like

  3. Minh Thi June 15, 2008 at 7:03 am

    Ôi chị. Em không biết comment gì giờ, nhưng em rất đồng cảm với những gì chị viết. :)

    Like

  4. Scorpius October 4, 2009 at 2:56 pm

    Cậu ạ, khi nào định đi đâu thì rủ tớ nhé.
    Tuy nhiên tớ là một đứa hoàn toàn xa lạ với cậu, chỉ sống chung một thành phố thôi.
    Biết cái blog này của cậu cũng hoàn toàn tình cờ.
    Bởi vì, đôi khi tớ muốn bỏ đi đâu đó xa xa yên tĩnh một vài ngày, tớ cũng ko biết rủ ai.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: