Moonie Mun

Đôi khi tôi viết

Posted in Nhảm thoải mái by Moonie Mun on November 15, 2014

Đã gần 7 tháng kể từ ngày tôi viết entry gần đây nhất. Tôi lên kế hoạch viết cho mình mãi, nhưng rồi quá bận, quá mải mê với những thứ bên ngoài. Cuối cùng thì tôi viết. Nhưng có những thứ không thể chia sẻ cho mọi người được.

Và đó chính là lý do tôi viết blog này.
Tại sao chúng ta lại luôn có những thứ không chia sẻ cho người khác được?

Có một lần, một cô gái nọ, người nhìn bên ngoài đã biết là đi qua một tuổi trẻ đầy dằn vặt và điên rồ, chợt hỏi tôi: “Tại sao chị có thể nói về chuyện bị trầm cảm, muốn tự tử mà không thấy ngại?” Thành thật mà nói, chưa bao giờ tôi lại hỏi mình câu đó. Tôi có thể từng thắc mắc tại sao mặt trời lại hiện lên vào buổi sáng/tại sao khi mặt trời hiện lên thì lại là buổi sáng… nhưng tôi chưa bao giờ cần phải biết là tại sao tôi có thể đơn giản chia sẻ cho tất cả mọi người về những điều như vậy. Viết hết ra những gì mình nghĩ là điều đương nhiên tôi sẽ làm.

Chỉ là, đôi khi tôi chia sẻ, đôi khi tôi không.
Bởi vì có những điều chúng ta chưa, không, hoặc không bao giờ sẵn sàng để chia sẻ. Có những điều nếu nói ra, bạn sẽ có thêm sức mạnh. Tuy nhiên, có những điều, ngược lại, nếu nói ra, bạn sẽ không bao giờ vượt qua được. Tôi chẳng bao giờ ngại ngần nói với bạn rằng tôi đã có lúc phải chiến đấu với chính mình để vượt qua thời kì trầm cảm khủng khiếp, với bệnh biếng ăn hành hạ, với mong muốn được chết đi cho xong, với nỗi cô đơn dài dằng dặc không gì khỏa lấp. Tôi để thế giới của mình trần trụi như thế, ai muốn làm tôi tổn thương thì xin mời, đó chính là cách tôi sống đời mình.

Tuy nhiên, việc tôi giữ lại những gì tôi muốn viết cho riêng mình, chẳng khác gì việc bạn muốn để dành miếng bánh ngon nhất cho người đáng được hưởng nhất. Đôi khi người ấy không bao giờ đến, đôi khi họ đến, rồi họ bỏ đi, đôi khi họ không hề biết họ may mắn ra sao. Thành thật mà nói, đôi khi bằng việc thờ ơ trước những gì tôi chia sẻ, họ làm tôi tan nát trái tim. Nhưng có hề gì, tôi nghĩ mình chưa bao giờ thấy phiền hà về việc trái tim tan nát cả. Tôi nghĩ chúng ta yêu ai đó, vì trong họ có phần đáng thương tội nghiệp của ta, và có cả phần chúng ta chưa có. Tôi có thể viết cho phần tội nghiệp của họ, nhưng phần mà tôi chưa có trong họ chưa nhận ra được. Hãy cứ để họ chọn những gì họ muốn. Ta có quyền làm trái tim mình tan nát đôi chút. Và tất nhiên, ta có quyền viết ra những gì ta muốn nữa.

Tôi sống khá hòa bình với sự cô đơn của mình, một phần là nhờ vậy.
Có lần, bạn trai cũ của tôi nói anh cảm thấy tôi không hòa nhập với bạn bè anh. Thế nhưng, buồn cười thay là bạn bè anh không nghĩ như thế. Họ đều nói với anh là tôi hòa nhã, thân thiện, dễ chịu. Tôi nghĩ tôi yêu mến anh chính là vì điều ấy, chính là vì anh nhận thấy, bên trong sự hòa nhã, thân thiện với mọi người luôn là việc tôi không muốn thuộc về một đám đông nào cả. Anh luôn yêu mến và quan sát tôi bằng sự ân cần của riêng anh, và anh thấy. Làm mờ mình đi một chút để có thể biến mất khỏi thế giới một cách dễ dàng, không dấu vết, ấy chính là điều tôi mong muốn.

Tôi cũng vẫn luôn tự hỏi, có phải điều đó chính là lý do đẩy tôi ra xa khỏi anh hay không? Anh chưa bao giờ khiến tôi cảm thấy bất an. Mọi cuộc nói chuyện với anh đều đơn giản và dễ dàng. Chưa một lần nào gặp anh mà tôi cảm thấy buồn chán. Đã có một lý do hữu hình từ bên ngoài làm mối quan hệ của chúng tôi gặp khó khăn, nhưng đó chắc chắc không phải là lý do thực sự. Lý do thực sự luôn là việc, tôi có thể đơn giản chia sẻ với rất nhiều người những khủng hoảng của mình, nhưng luôn gặp khó khăn trong việc kết nối tinh thần với một người cụ thể. Và khi sự kết nối ấy đã được thiết lập, chắc chỉ có cái chết mới làm nó chết đi hẳn, cho dù đôi khi tôi cũng có tắt cầu dao điện. Sự cực đoan ấy trong tôi khiến tôi từng tự làm tổn thương mình rất nhiều.

Đã có lúc tôi vô cùng băn khoăn vì điều đó. Nhưng giờ thì không.
Tôi vẫn thường tự hỏi đó có phải là vì tôi đã già đi, vì tôi đang làm một lúc quá nhiều thứ việc hay không. Và phần lớn thời gian, tôi biết là không phải. Có lẽ là vì tôi chấp nhận được sự thật đó trong con người mình. Tôi không còn “in a relationship” chỉ vì tôi cô đơn nữa. Tôi cũng không chạy cuống cuồng lên tìm cho mình một người tri âm tri kỉ nữa. Tôi cũng không cho rằng, phải cô đơn thật là cô đơn mới gọi là oách nữa. Tôi làm lành với chính mình, và tôi chấp nhận cả việc bạn có thể chia sẻ với tôi hầu hết mọi thứ, nhưng vẫn luôn sẽ có những điều bạn cất đi cho riêng mình, bởi vì tôi cũng vậy. Tôi sẽ luôn ở đó khi bạn cần, nhưng chúng ta dù có trần trụi đến đâu, vẫn có những điều ta không dễ dàng chia sẻ. Tôi sẵn sàng yêu người yêu của mình, tôi sẵn sàng tha thứ cho mọi sai lầm, tôi sẵn sàng vì anh mà thay đổi toàn bộ công việc của mình. Nhưng có những điều thuộc về tôi, về thứ tôi đã chấp nhận đó chính là mình, thì đơn giản là không thay đổi được. Sự chấp nhận ấy đã lấy của tôi đi rất nhiều thời gian và công sức phủ nhận. Tôi đã đi ngược vào trong thế giới tối om đầy những cái bẫy của mình, chỉ để mở được cánh cửa đầu tiên ấy. Để giờ đây, tôi có thể yên tâm mà lần mò tìm đến cánh cửa tiếp theo.

Và tôi làm được là nhờ việc viết. Mà viết là điều ai cũng làm được. Và đó chính là phép màu của nó.
Hành trình vẫn dài thật là dài, nhưng chẳng phải nhờ thế mà cuộc sống của chúng ta tuyệt vời hơn hay sao?

Tôi sẽ không bao giờ đi qua tuổi mới lớn

Posted in Nhảm thoải mái by Moonie Mun on April 28, 2014

Một buổi chiều nọ, tôi nói điều này với một người bạn.
Có những trải nghiệm tôi đã nếm bao nhiêu lần rồi, tôi vẫn muốn nếm trải lại, cứ như thể tất cả những tò mò, hiếu kì và hồi hộp trước thế giới không bao giờ biến mất. Và tất nhiên, cả sự dại dột, bốc đồng và cả tin.

Từ lúc đi chơi về, tôi đã viết dễ phải đến mấy chục trang giấy về những cảm xúc tôi đã trải qua trong thời gian đi. Phần lớn trong số đó không liên quan gì đến nơi tôi đến chơi. Quãng thời gian đi ấy, tôi bỗng nhiên có quá nhiều thời gian trống. Tôi đứng đợi tàu nhiều, tôi ngồi tàu nhiều, ngồi xe ô tô nhiều, đi bộ nhiều. Tôi nhận ra lâu lắm rồi tới mới được nghĩ, và lâu lắm rồi, tôi mới có thời gian để suy nghĩ, về mình, sự tồn tại của mình, ý nghĩa của những gì mình đã làm, và sự lười biếng và cũng như phí hoài mình luôn tự thấy mà chưa bao giờ vượt qua được, giờ phải vượt qua bằng cách nào…

Tôi quá cảnh ở sân bay Phố Đông. Nhìn ra ngoài, bầu trời ở Thượng Hải buồn rũ rượi. Thiết kế của tòa nhà sân bay cũng y như cách con người ở đây đối xử với hành khách, hàng trăm mũi tên đang lao xuống. Và khi ấy, tôi nói với mình: This is the end of everything. Cái everything ấy, tất nhiên không phải là “everything” theo nghĩa đen. Nó chỉ là cái kết của những gì tốt đẹp nhất mà tôi, bằng mọi cách, đã đấu tranh với chính mình để giữ lại trong một mối quan hệ. Đến một ngày, tôi ngừng, và tôi để nó đi mất.

Chúng ta thường vẫn hay nghe nói, người ta sẽ không biết quý trọng những gì mình có, cho đến khi nó mất đi. Nhưng thực ra, điều ấy không có nghĩa rằng, chúng ta sẽ quý trọng nó, kể cả khi nó đã mất đi. Ta sẽ quý trọng điều ta quý trọng, nhưng không phải lúc nào điều ấy cũng đáng được quý trọng. Trong cuộc đời mỗi người, có quá nhiều thứ để người ta phải quý, và ta buộc phải chọn, hoặc bản năng của ta chọn. Đôi khi, học được cách chấp nhận điều ấy cũng khá nhiều mệt mỏi.

Tuy nhiên, có một điều chắc chắn ta sẽ hối tiếc, đó là tuổi trẻ.
Tôi bảo với bạn: “Tớ có cảm tưởng tớ sẽ không bao giờ đi qua tuổi mới lớn.” Thế nhưng đó chưa hẳn là một lời than thở. Nhiều khi tôi cảm thấy mình quanh quẩn mãi với những điều mà các bạn tôi đã trả lời được từ lâu. Phần lớn lúc khác, tôi thấy việc mình bị kẹt lại ở tuổi mới lớn cho tôi sự miễn nhiễm với cảm giác về sự kết thúc. Tôi hiếm khi nào có cảm giác đây là lần cuối cùng tôi làm việc nào đó, kể cả việc nói lời từ biệt.

Và tất nhiên, tuổi trẻ cho ta cảm hứng để kiếm tìm. Tôi nghĩ cảm giác chúng ta tìm bản thân mình qua việc đọc một ai đó, nghe một ai đó, học với ai đó hay bằng việc yêu một ai đó, ngủ với một ai đó… là một thứ quá phổ quát, đến nỗi nhiều khi tôi tự hỏi, làm thế nào để thoát ra khỏi việc này đây?

Tôi vẫn nhớ, cảm giác khi xem bộ phim rất cù lần và mệt mỏi về tuổi trẻ tên là Plum Blossom – nghe cái tên là đã biết nó nói về tuổi trẻ (và dù nó cù lần như thế, nhưng nó không hợp với các em còn bé tuổi đâu). Bạn tôi khi ấy nói: “Này, tại sao con người lại phải đi qua tuổi trẻ một cách mệt mỏi như thế nhỉ?”. 6 năm sau khi xem bộ phim ấy, tôi đã quên hầu hết các chi tiết về nó. Tôi chỉ nhớ chi tiết cuối cùng y hệt như Rừng Nauy, chàng trai kia đi lạc đường mãi, cuối cùng nhấc điện thoại lên gọi về cho cô gái vẫn chờ chàng ta quay trở lại, với sự ương bướng kì cục của mình. Thế nhưng, tôi nhận ra rằng hầu hết chúng ta sẽ không gọi cho người ta muốn gọi vào khoảnh khắc tuổi trẻ kết thúc. Và hầu hết những người chờ rồi sẽ không chờ nữa.

Khi nói với bạn về chuyện tuổi mới lớn của tôi sẽ không bao giờ qua, tôi lại nhớ về chi tiết chiếc điện thoại ấy. Và tôi muốn nói với bạn rằng sự gặp gỡ chúng ta đây, hay sự gặp gỡ của chúng ta với bất kì ai, luôn là sự tìm kiếm vô vọng chính mình qua một người khác. Những cuộc trò chuyện giữa chúng ta sẽ luôn là cuộc trò chuyện với chính mình cho đến bất tận.

Tuy vậy, tôi không nói với bạn tôi những gì đang trôi qua trong đầu tôi lúc ấy, vì tôi muốn kéo ngược mình ra khỏi cuộc tìm kiếm của tất cả mọi người. Và khi ấy, tôi thấy mình già đi.

Sự không nói, sự không ám ảnh, sự thản nhiên bất chấp mọi thứ đổ vỡ trong lòng mình, là dấu hiệu mình già đi. Điều ấy, nhiều khi cũng buồn lắm, chứ chẳng phải đùa đâu.

Hãy tham gia cùng, nếu bạn muốn

Posted in Nhảm thoải mái by Moonie Mun on March 15, 2014

Cách đây một vài tháng mình có nói rằng sẽ làm một cái mini public library, sách để sẵn ở đó, ai cũng có thể đến lấy, miễn là thế vào đó bằng một cuốn khác. Có rất nhiều người bảo ở VN sẽ không làm được chuyện đó, nhưng có anh Hung Ngo ủng hộ, và các bạn team Vẽ Kể Chuyện hỗ trợ, tất cả bọn mình đã bắt đầu thực hiện.
Kết quả ra sao không phải phụ thuộc vào bọn mình mà phụ thuộc vào tất cả mọi người. Nhưng dù có thất bại, bọn mình cũng sẽ có nhiều chuyện để kể cho mọi người.
Dự án của bọn mình tên là Book Box, nơi đặt đầu tiên sẽ là bên ngoài một workspace kiêm cafe bên quận Bảy. Sẽ có rất nhiều book box đặt ở nhiều nơi, phụ thuộc vào mức độ sách quyên góp được.
Đây là dự án thuộc về tất cả mọi người, nên bọn mình mong nhận được sự hỗ trợ của tất cả mọi người.

- Nếu là chủ tiệm cà phê có thiện ý cho Book Box mượn chỗ đặt book box bên ngoài thì các bạn cho xin chút thông tin vào form bên dưới (các bạn lưu ý là bọn mình mong tủ sách để bên ngoài cửa, người đổi sách không phải bắt buộc bước vào tiệm) và giúp bọn mình sáng bê hộp ra ra, tối bê hộp vào (vì để qua đêm sợ các cô đồng nát nhặt mất). Quán sẽ được giới thiệu trên Fan Page, trong bản đồ box của dự án và website (đang xây).

https://docs.google.com/forms/d/197Q4VOQQrF5xJYa-_bbmis9x-bf4yUmuIJz2Goa0kUA/viewform

- Các bạn có sách không đọc nữa thì mong đóng góp cho bọn mình. Bao nhiêu cũng hoan nghênh. Bạn cho xin chút thông tin vào form này nhé.

https://docs.google.com/forms/d/197Q4VOQQrF5xJYa-_bbmis9x-bf4yUmuIJz2Goa0kUA/viewform

- Mình cần một ai đó giúp mình làm website để dễ chia sẻ thông tin. Book Box hoạt động hoàn toàn tên tinh thần tình nguyện, phi lợi nhuận nên cái này cũng kêu gọi tình nguyện luôn.

- Các bạn có thể tự đóng box, tự thiết kế box, không có gì giới hạn cả ngoài chuyện mình kêu gọi sơn màu xanh ngọc lam để tạo sự thống nhất và phong trào. Mình và But Chi, anh Hung Ngo hiện đang đầu tư tiền làm những cái box đầu tiên, nhưng nếu ai muốn hỗ trợ tiền bạc để bọn mình đóng box thì cũng cực kì welcome.

- Book Box không phải là ý tưởng do mình phát minh ra, chỉ vay mượn ở nơi khác, nhưng mình mong tất cả các bạn nếu có ý tưởng tương tự thì liên hệ với mình, để tạo ra một network lớn và có thể hỗ trợ nguồn sách cho nhau.

- Hoạt động của Book Box không giới hạn trong tỉnh thành nào cả. Nếu bạn không ở SG, bạn cũng có thể tự làm book box và quyên góp sách tại địa phương. Bạn cũng có thể liên hệ với bọn mình để lấy sách nếu bọn mình có sẵn.

- Team Book Box luôn cần tới sự giúp đỡ của các tình nguyện viên, các bạn nếu có thời gian và muốn tham gia thì cho mình xin ít thông tin vào đây nhé:

https://docs.google.com/forms/d/1pfkx4uv54z1BrlEZ_LTWgfh9nmkZN_7HtDtPjcd8MaE/viewform

Mình biết là dự án tự phát cộng đồng này sẽ có đầy khiếm khuyết và luôn sẵn sàng lắng nghe mọi lời khuyên để phát triển tốt. Mọi đóng góp và lời khuyên khác, các bạn có thể gửi tới duanbookbox@gmail.com nhé.

Chuyện cái nhà vệ sinh

Posted in Nhảm thoải mái by Moonie Mun on March 12, 2014

Cách đây (ối trời ơi) nửa năm, tôi cần phải thuê một địa điểm tổ chức lớp học. Khi đó, sau một hồi lượn vè vè qua một số nơi, tôi cảm thấy không ưng ý với nơi nào cả. Chỗ thì quá chật, chỗ thì quá ồn, chỗ thì quá tối, chỗ thì quá bí, chỗ thì không đáp ứng được yêu cầu về kỹ thuật, và chỗ ưng ý thì lại không phù hợp về thời gian… và cuối cùng thì tôi dừng lại với việc chọn một nơi có mức tiền thuê khá cao so với kinh phí của chúng tôi, nhưng là một lớp học đã được trang bị khá đầy đủ các phương tiện cần thiết, và địa điểm khá an ninh.

Vào lúc đó, khi tôi hỏi có nên nói với các học viên về phòng học không (hơi có một tí so sánh bởi lớp học trước đó ở Hà Nội do một công ty tổ chức và họ chả mấy quan tâm tới điều kiện của phòng học), thì bạn partner nói rằng không cần thiết. Sau đó bạn có trêu tôi là nếu đã muốn giới thiệu phòng học, thì nên giới thiệu luôn cái nhà vệ sinh chăng. Tôi nói nếu có ai hỏi thì tôi cũng chẳng ngại đâu.

Và đúng lúc đó, tôi nhận ra sự coi thường cái nhà vệ sinh của rất nhiều người.
Cá nhân tôi luôn phải coi xét cái nhà vệ sinh đầu tiên khi quyết định thuê một ngôi nhà nào đó. Và khi bước vào một cái quán, thì tôi không đánh giá vệ sinh của nó bằng chuyện đĩa hay bát có trắng hay không, mà ở cái nhà vệ sinh có sạch hay không. Nếu bạn tình cờ phải ghé thăm nhà vệ sinh của một cái quán nào đó, và nếu nó không sạch, thì chắc chắc thiện cảm của bạn dành cho cái quán ấy sẽ giảm đi không ít đâu. Và tôi đã mất thiện cảm với không ít cái quán theo cách ấy. Trong khi đó, có nhiều cái quán rất xoàng xĩnh, nhưng tôi lại đánh giá họ rất cao vì cái nhà vệ sinh sạch sẽ, tiện dụng cho khách.
Chuyện ấy cũng như ra đường thơm tho mà về nhà dơ như lợn. Tôi tệ hơn, không những cái nhà bừa như chuồng lợn, mà ra đường cũng khá bù xù, tuy nhiên, điều ấy không làm tôi thay đổi quan điểm là nên đi vệ sinh trong một cái nhà vệ sinh sạch sẽ. Cái chỗ kín đáo riêng tư ấy trong nhà không phải là nơi bạn chụp hình khoe lên instagram mỗi ngày, cũng không phải là nơi bạn thường bày hoa để mời khách vào ngồi, nhưng rõ ràng là nơi bạn không thể không ghé thăm mỗi ngày. Nó là nơi bạn giải tỏa khó chịu, nghe nhạc, đọc sách, xả sạch bụi bẩn, là nơi bạn có thể chui vào khóc khi cần và nếu thích thì hút cỏ mà không bị bắt gặp. Đôi khi, bạn cũng có thể yên tâm tự tử trong đó nữa. Và điều đó cho thấy nó rất quan trọng. Hãy giữ cho nó tinh tươm, sạch sẽ.

Nói đến đây lại nhớ mẹ tôi. Ngôi nhà riêng đầu tiên của gia đình tôi là một ngôi nhà tranh, nền đất nện, nhưng ngay khi mới chuyển đến, mẹ đã cho xây một cái nhà vệ sinh tự hoại (trong khi hầu hết người dân thời đó vẫn dùng dạng nhà vệ sinh hai ngăn). Tôi vẫn nhớ mẹ nói là ngủ ở đâu cũng được, nhưng đi vệ sinh thì nên đi cho đàng hoàng. Mẹ tôi thật là tuyệt vời, nhỉ?

Lời chào không cần đi trước

Posted in Nhảm thoải mái by Moonie Mun on March 1, 2014

Hôm nay khi đi qua một ngôi nhà nọ, tôi tình cờ nghe thấy một người phụ nữ nói với một đứa trẻ: “Chào cô chưa?”

Than ôi, tuy chưa làm thống  kê nhưng tôi đảm bảo đó là một trong những câu trẻ con phải nghe nhiều nhất. Chào cô chưa, chào chú chưa, chào bác chưa? Một vị người lớn nào đó xuất hiện và khi đứa trẻ đang ngơ ngác nhìn, họ đã chỉ vào mình và bảo: Chào chưa. Thật là một nỗi ám ảnh!

Nhưng cũng không phải tự nhiên mà tôi thấy khó chịu với chuyện đó. Thời tôi còn bé, nhà tôi có một quán tạp hóa nhỏ, tình cờ thay lại nằm ngay ở cửa ngõ đi về của cả một khối dân cư. Thường các buổi chiều, tôi sẽ ra ngay trước quán ngồi, đọc truyện tranh, đọc sách, đọc báo, hoặc ngửa cổ nhìn lên tán phượng với một sự đăm chiêu hiền triết hết chỗ nói. Thế rồi một ngày, mẹ tôi bỗng ở đâu về nổi cơn tam bành, vì có một ông hàng xóm nọ vừa bình luận với mẹ tôi là tôi khinh người, thấy người lớn đi qua mà không thèm chào.

Chuyện mẹ tôi nổi cơn tam bành dẫn tới mấy hệ quả.
Thứ nhất là tôi không quan tâm, vì mẹ nổi cơn tam bành suốt. Mẹ lúc nào cũng mau chóng nổi giận, hét lên rất to, át hết mọi giọng của người khác, bất kể thời điểm nào trong ngày với những chuyện chẳng biết ở đâu ra. Tôi rất ít quan tâm tới lý do, tôi chỉ quan tâm tới việc bao giờ mẹ ngừng nói để tôi được tĩnh trí mà nghĩ điều tôi muốn nghĩ.

Nhưng vì tôi không quan tâm, lại dẫn tới hệ quả thứ hai là mẹ tôi liên tục nổi tam bành về chuyện tôi không chào người lớn khi họ đi ngang nhà mình.

Thế nhưng, điều quan trọng là tôi chẳng bao giờ nhận ra có ai đi ngang qua trước mặt mình. Một khi đã cầm sách lên, thế giới xung quanh tôi sẽ biến mất. Tôi không thấy ai trong đời thực đi ngang qua thế giới tưởng tượng của tôi cả. Và nếu tôi không đọc sách, thì chắc chắn là tán phượng trên kia hấp dẫn hơn mặt đất, và tôi không bao giờ muốn nhìn xuống để nhận ra có ai đó vừa lướt qua mặt đất cả.

Dẫu vậy, sau khi nghe mẹ la hét quá nhiều, tôi quyết định sẽ chào người lớn.

Tôi ngừng đọc sách, và thấy ai đi qua tôi cũng cười rõ tươi và chào rõ to, y như các em bé trong phim truyền hình.

Và vẫn có hệ quả thứ ba là tôi phản ứng. Tôi chào tất cả mọi người, nhưng riêng ông hàng xóm đã bảo một đứa trẻ 12 tuổi là đứa coi thường người khác thì tôi nhất định không chào. Tôi không chấp nhận được việc một người lớn đem sự tự ti ngầm của mình đổ tội cho một đứa trẻ (như tôi đã bình luận với mẹ “chú ấy thấy ai cũng khinh thường chú ấy nên chú ấy đổ tội cho con”). Đó là chưa kể, sau khi nói với mẹ tôi và vẫn không thấy tôi chào, ông hàng xóm kia đã đi bình luận về tôi (học giỏi mà láo toét) và mẹ tôi (không biết dạy con – điều làm mẹ tôi nổi tam bành) với tất cả những người quanh nhà.

Tôi không thể hiểu được tại sao một lời chào lại quan trọng đến thế, nhưng một khi nó đã quan trọng, thì tôi chỉ trao nó cho người tôi thấy xứng đáng. Đấy, hồi nhỏ tôi đã nghĩ thế đấy.

Sau này, khi đã lớn lên, già đi, và đáng lẽ đã phải có một đứa con sắp vào lớp 1, tôi thấy rằng lời chào quả là quan trọng. Đó là cách thể hiện sự ghi nhận rằng tôi có biết bạn đang tồn tại quanh tôi, tôi có quan tâm tới bạn, sự vui vẻ của bạn là một phần sự vui vẻ của tôi, tôi mừng vì bạn vẫn ở đó để tôi chào… Nhưng, tôi vẫn không bao giờ nghĩ rằng hễ trẻ con gặp người lớn thì phải chào. Nó có thể chào, nếu nó muốn. Và muốn làm cho đứa trẻ ấy muốn chào mình, trước hết mình phải là một người lớn tốt và lịch sự, và tuyệt đối không bao giờ yêu cầu đứa trẻ phải chào mình trước.

Tôi luôn nói rất to: “Cô chào Cún” với cô bé 4 tuổi hàng xóm. Cô bé thường sẽ tít mắt cười đáp lại và nói lí nhí: “Con chào cô!”. Nhưng cũng có hôm cô bé chắng đáp lại gì cả, và đi vào nhà. Khi đó là tôi biết trong thế giới 4 tuổi của cô có cái gì đó đang diễn ra rồi đấy! Và tôi thấy vui vì việc đó. Bằng việc chào, người ta có thể biết được xúc cảm người kia. Dù đó là ai, nhưng nếu ta đủ quan tâm để chào họ, ta luôn biết thêm được một chút về họ.

Và kết luận, tôi nhắc lại, nếu muốn trẻ con chào mình thì hãy luôn chào chúng trước. Bởi vì trẻ con luôn có thế giới của riêng chúng, nếu bạn không ngoan, bạn sẽ chẳng bước vào được đâu.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1,617 other followers