Nhìn thấy mình

February 9, 2010 Moonie Mun 6 comments

Hôm nay tự nhiên thấy thích căn phòng của mình. Đi ra ngoài trở về, mở tủ lạnh, khui lon bia, rót một chút vào ly, thả vào đó vài cục đá, ngồi uống một mình, thấy cuộc sống nhẹ nhàng và đơn giản biết mấy. Chỉ cần khép chặt cánh cửa lại, thế giới bên ngoài đãở bên ngoài. Còn ta, ở lại với chính ta, nhìn thấy mình một cách rõ ràng, và như thế, ta vững vàng như một cây bao báp trong bão cát. Âm nhạc biến thành một làn gió mát, thành nguồn nước dưới đáy sâu sa mạc.

Tôi vừa tới một ngôi nhà nằm ở ngoại thành Sài Gòn. Ngôi nhà ấy từng có một nhà thơ sống, cho tới giờ vẫn giữ được sự thanh bình, yên ả và mát mẻ của nó, bất chấp cuộc đời đổi thay. Ngôi nhà ấy không phải của tôi, nhưng kỳ lạ thay, tôi lại thấy chính mình ở đó. Tôi thấy tôi trong cây đào phai đang nở những bông hoa hồng hồng chen giữa lá xanh um, trong cây xoài cổ thụ bắt đầu cuộc chiến chống sâu đục thân phá hoại. Tôi thấy tôi trong những cây rau mọc sát mặt đất, trong những giò phong lan treo trên cao. Tôi thấy tôi trong cơn gió mát lành, trong nắng vàng đổ xuống sân. Tôi thấy mình quay lại với thiên nhiên trong trẻo, giản dị và đẹp không cần gắng gượng. Bên ngoài những cái đó, mọi điều trở nên không quan trọng.

Và điều kỳ diệu hơn, tôi thấy tôi có đủ lời để ghi lại những điều này, và tôi sẽ ghi lại những điều này. Tôi sẽ ghi lại những gì đã được mong mỏi, được kỳ vọng và kiến tạo rồi tan vỡ. Tôi sẽ ngừng trích dẫn thơ Lưu Quang Vũ, tôi sẽ dùng lời của chính mình.

Như mọi con đường dẫn dắt, cuối cùng tôi tin vào Phật giáo, tôi tin vào sự tồn tại giữa lòng thế giới mà nhìn thấy chính mình, thấy mình là một phần của vạn vật, thấy được niềm vui vô bờ của việc biết tới sự tồn tại trongthế giới. Con đường phía trước vẫn còn rất dài, nhưng tôi đã bắt đầu.

Ngày mai, tôi sẽ tạm biệt Sài Gòn. Đây là chuyến đi đầu tiên mà tôi sẽ không quay trở lại cho tới khi nhẵn túi. Sau bao lâu, tôi mới thực sự On the road.

Categories: Movie Reviews

Hạt mưa đen rơi trên ô kính vỡ

January 30, 2010 Moonie Mun 3 comments

Tôi nhận thấy rằng, ngoài entry về ngôi sao tí hon Chuyện con mèo dạy hải âu bay thì đám bài viết Không có ai nói chuyện của tôi được nhiều người đọc nhất. Điều này cũng không có gì đáng ngạc nhiên, người ta càng nói chuyện riêng tư, người ta càng dễ giúp người khác thấy được đồng cảm. Bên cạnh đó, entry của tôi về tự tử có số lượng đọc cao đột biến. Hẳn có nhiều bạn cũng muốn tự tử bỏ xừ ra được, hoặc cũng có những người đang băn khoăn tự hỏi tôi có tự tử hay không. Tôi vẫn nói rằng tự tử là một quyền – quyền cao nhất, nhưng bạn chỉ có thể thực hiện nó thành công một lần thôi, khác hẳn với bạn tuyên ngôn, bạn làm từ thiện, bạn yêu và bạn ghét… Và, nếu bạn thành công, hẳn bạn sẽ không bao giờ có cơ hội chia sẻ với ai về cảm giác thành công ấy, trừ khi thế giới bên kia là có thật. Bạn có tin là có thế giới bên kia không? Tôi thì mặc kệ, chắc chắn ở đó tôi cũng như ở đây.

Tôi nói với “bạn”, nhưng thực ra tôi nói với tôi thôi.

Ông Nguyễn Bính viết rằng: Còn tôi giời bắt, giời đầy làm thơ… Tôi thấy những người đã chuốc vào mình cái kiếp nghệ sĩ (thảng hoặc có những người tưởng mình là nghệ sĩ), họ đều phải chấp nhận nỗi cô đơn và nhu cầu san sẻ không bao giờ được thỏa mãn. Nhưng họ sáng tạo và mang lại những giá trị cho người khác. Vậy còn những người như tôi, chẳng nghệ sĩ tí nào, tại sao tôi cũng luôn cảm thấy cô đơn?

Tôi bị mắc chứng bệnh không rõ đã bao giờ bị xếp vào nhóm cần được chữa trị chưa – đó là bệnh quá nhiều cảm xúc. Khi bình thường, tôi manage được tất cả mọi thứ, bao gồm cả xúc cảm của mình, tôi giấu nó vào trong và sống giản dị. Nhưng đôi khi, bất bình thường, cảm xúc của tôi rạch được một đường nhỏ trên cái túi và nó tràn ra, tràn ra mãi tới mức tôi bối rối, chộn rộn chạy qua chạy lại để tìm cách ngăn cản chúng. Bây giờ, tôi đã học được cách là để cảm xúc của mình được mở, để chúng nó được tự do, không bao giờ tôi khép chúng lại như trước đây nữa. Để đến được sự thức nhận ấy, tôi đã trải qua không biết bao lần vật vã và depressed.

Trước đây, những người bạn của tôi thường nói rằng tôi nên giả ngây giả thơ một chút, hiền một chút (tôi hiền, thật đấy :D) để dễ có người yêu. Và trên thực tế là, tôi chưa từng giả vờ, tôi chỉ kìm nén và tôi đã có người yêu dẫu cho tới giờ tôi hoàn toàn cô đơn. Bạn không thể đóng giả một người khác chỉ để có một người được gọi là bạn trai. Nếu người ta không yêu tôi vì chính tôi, họ sẽ “đi nhanh để kịp chuyến tàu đông”. Tôi không thể giả vờ, tôi chấp nhận thể hiện bản thân mình và tôi chấp nhận sự mất mát. Tôi thích thơ Lưu Quang Vũ, và tôi thích câu này, “em cần gì gió lốc của đời tôi”. Việc tôi có quá nhiều xúc cảm luôn khiến cho người được tôi yêu choáng ngợp, họ không cần gió lốc của đời tôi. Nhưng, tôi không hối tiếc về tình cảm tôi đã bỏ ra. Nếu bạn đã thực sự yêu ai đó, bạn sẽ hiểu điều này. Sau một cuộc tình, điều bạn hối tiếc chỉ là “yêu chưa đủ”. Không chỉ với người tôi yêu, người tôi yêu thương cũng được nhận một xúc cảm khổng lồ từ tôi, và không phải bao giờ họ cũng thích điều đó. Nhưng, có sao đâu, không vì thế mà tôi ngừng yêu thương họ. Bạn có biết rằng trái tim của bạn là thứ duy nhất ngoài nồi cơm Thạch Sanh không bao giờ vơi cạn. Tôi thích câu thơ này của Lưu Quang Vũ, “một tình yêu không biết nói cùng ai” – cho tới giờ, tình yêu lớn thực sự trong lòng tôi vẫn nằm ở đó, tôi chưa tìm được ai để nói về nó, ngay cả với những người tôi từng yêu thương nhất, tôi cũng chưa thể nói. Và tôi bắt đầu nghĩ, có thể cả đời tôi phải tìm kiếm… Và tôi vẫn chưa thấy mệt khi phải liên tục tìm kiếm. Dẫu tôi có thất bại, thì tôi đã có nỗi cô đơn để chia sẻ nó cùng mình.

Khi bạn biết rằng bạn cô đơn, và khi bạn hiểu rằng trên thế giới này sự chia sẻ từ một người khác là khoảnh khắc nhất thời, bạn sẽ thấy duy nhất nỗi cô đơn không rời bỏ bạn.

Sau một chuỗi ngày căng thẳng để thích ứng với một cuộc sống cô đơn thực sự, tôi cũng đón nhận nỗi cô đơn của tôi và để nó được tự do. Càng lúc, tôi thấy mình bằng phẳng như một mặt hồ yên tĩnh thu giữ hình ảnh của thế giới. Tôi để cho nỗi buồn trong lòng tôi tan chảy như một tảng băng, làm lạnh không gian xung quanh tôi, và khi băng tan hết, tôi lại đã có một mặt hồ nước trong, ấm áp, yên bình.

Tôi vẫn mãi kiếm tìm, và tôi chấp nhận làm “Hạt mưa đen rơi trên ô kính vỡ.”

The Red Violin

January 29, 2010 Moonie Mun 1 comment

- Salinger đã qua đời ở tuổi 91. Có thể là (như anh Phanxine nói) sau đây sẽ có một trận chiến căng thẳng tranh giành quyền làm phim từ tác phẩm của ông. Và rồi tất cả sẽ có những kỳ vọng và thất vọng. Rest in peace, the catcher.

- The Red Violin – vốn vẫn là phim tôi đã tin rằng sẽ chẳng bao giờ xem lại. Tôi không thích những bộ phim giả cổ, xúng xính áo quần và cũng vì hiểu biết lịch sử kém cỏi, nên có nhiều điều hay không lĩnh hội được. Nhưng tất nhiên, tôi xem lại The Red Violin vì đây không phải là bộ phim muốn người ta hiểu biết quá nhiều về lịch sử, trừ lịch sử Tàu. Cũng vì gần đây, tôi quan tâm nhiều hơn tới nhạc cổ điển nên mở nó ra xem lại.

Và tôi vẫn nói rằng, đây là một bộ phim hay. Cho dù phim dùng nhạc của nghệ sỹ lừng danh Joshua Bell, nhưng đây không phải là bộ phim về âm nhạc. Bộ phim nói về một điều trừu tượng hơn: cái đẹp toàn mỹ và được thể hiện qua một hình tượng cụ thể – chiếc đàn violin màu đỏ.

Người vợ của một nghệ nhân chế tác đàn violin lừng danh cuối thế kỷ XVII đang đợi đứa con đầu lòng chào đời đã ngỏ lời nhờ bà giúp việc bói bài xem cuộc đời của cô ra sao. Những lá bài lần lượt đươc lật lên, và người xem sớm hiểu rằng số phận được những lá bài dự đóan không phải là số phận của người phụ nữ mà là của chiếc đàn – chiếc đàn hoàn hảo chồng cô đã tạo ra, đã dồn vào đó bao kỳ vọng. Người phụ nữ chết trong khi sinh con, và chiếc đàn đã được hoàn thành trong đêm đó, với màu sơn đỏ thắm lấy được tạo ra từ chính máu của cô. Nó đã được sử dụng liên tục, qua bàn tay của những tài năng lớn và những người lang thang, đã bị đứt dây và được nối lại, đã đi qua thời thanh trừng nghệ thuật và cuối cùng trở thành một món hàng được đấu giá. Người ta tưởng như hoàn cảnh đã xô đẩy chiếc đàn, nhưng thực ra không phải vậy – chiếc đàn đã tự lựa chọn cho nó đường đi và các chủ nhân. Nó cũng như ai đó trao gửi tình yêu và cuộc đời mình cho người này, người khác và cũng thất vọng vì kẻ đó không biết cách để coi trọng mình. Nó từ chối sự nổi tiếng, nó từ chối những đam mê thấp hèn, nó tránh được những kẻ rắp tâm hủy hoại, nó nó từ chối lòng tham lam. Chiếc đàn đòi hỏi một sự tôn vinh và nó chỉ thuộc về những ai biết rõ giá trị của nó, bởi vì đó là cái đẹp.

Và cuối cùng, sự tái sinh của chiếc đàn, nó chọn được người sở hữu của mình. Người biết rằng nó có một không hai, nó hoàn hảo và có thể tạo ra âm nhạc hoàn hảo.

Nếu bạn yêu cái đẹp, một ngày nào đó, cái đẹp sẽ chọn bạn.

Categories: Movie Reviews

Quà tặng mùa đông

January 27, 2010 Moonie Mun 6 comments

Các bạn mua tặng quà cho các cháu vào mùa đông nhé, một cuốn sách rất cảm động, thích hợp cho cả người lớn, nhất là tôi. :)

Có 8 cuốn dành tặng mọi người.

Categories: MyTranslation

vẫn nhen một ngọn lửa âm thầm

January 25, 2010 Moonie Mun Leave a comment

Em đi, phố ngày mưa
suốt đường dài không nói
cánh cửa chiều khép lại
hoa đầm đìa mưa ướt chói trên cao
ga ngổn ngang gạch đổ, những toa tàu
như năm tháng nặng buồn em có nhớ
ta đi giữa cỏ hoang và gỗ đá
giữ trong lòng ngọn thác trắng trào sôi
một tình yêu không biết nói cùng ai
đến điên dại đến nghẹn ngào đau đớn
mặt anh vỡ trong tấm gương thất vọng
em ơi ngày ấy em đâu?
hoa cúc xanh tuổi nhỏ chết từ lâu
những hòm xiểng chất đầy khu phố chật
những bãi rác những thùng xe cũ hỏng
những bạn bè thơ trẻ đã già nua
đêm chiến tranh thành phố tối âm u
không đèn sáng lời ru không bếp lửa
ghế công viên hoá bầy dã thú
nằm im lìm dưới mặt trăng đen
xác người trôi trên biển sóng xô tan
huyệt bom tối ầm ào cơn gió hú
ta đi suốt một đời đau khổ
chân lỡ lầm bao ảo ảnh chờ mong
anh vẫn nhen một ngọn lửa âm thầm…
(Lưu Quang Vũ, 29-03-1973)

Categories: Movie Reviews

Sự dịch chuyển

January 22, 2010 Moonie Mun 2 comments

T. vẫn thường nói rằng tôi sống quá nhiều với quá khứ và nghĩ quá nhiều về tương lai. Tôi ít sống ở hiện tại. Ấy vậy mà, bỗng nhiên một ngày, tôi quên đi rất nhiều thứ vừa xảy ra với mình trong ngày hôm trước. Tôi nhầm lẫn rất nhiều sự kiện với nhau.

Hôm đó tôi thức dậy, thấy căn phòng đã được thay đổi, chiếc tủ ở một vị trí khác, cái giường tôi nằm đã ở một vị trí khác… Và nếu tất cả chúng nó không thay đổi, tôi nhầm lẫn, thì chính cánh cửa đã đảo vị trí của nó. Một ngày tôi thức dậy, mọi điều đều ở sai vị trí của mình. Tôi cố nhớ xem cái gì đã xảy ra, ai đã di chuyển căn phòng. Nhưng không có một chút ý niệm nào còn lại cả. Tất cả chỉ đơn giản là thay đổi.

Chỉ có tôi là không thay đổi. Tôi vẫn thức dậy với những cảm xúc đã cũ, với tất cả những điều quá đỗi quen thuộc với tôi hai năm nay. Tôi chỉ nằm im một chỗ để thấy được mọi điều xung quanh đang thay đổi.

Điều này làm tôi nhớ tới bộ phim Chungking Express của Vương Gia Vệ, khi anh chàng trong phim ngồi trò chuyện với tất cả đồ đạc trong nhà. Sao cục xà bông tắm gầy đi nhanh thế, sao chiếc khăn cứ liên tục rỏ nước và rồi bỗng một ngày anh lại thấy cục xà bông mập lên, chiếc khăn đổi màu, con gấu bông biến thành một con khác.

Có gì đó yêu cầu trong tôi sự dịch chuyển mà tôi không buồn để ý tới, và một ngày chúng đành tự dịch chuyển lấy.

(Đây chỉ là trích đoạn từ  một thứ tôi đang viết. Don’t take it serious)

Categories: Không gọi tên

Ước gì trời chuyển sang đêm

January 17, 2010 Moonie Mun 4 comments

Tôi vừa xem My Blueberry Nights của Vương Gia Vệ. Phim đã cũ rồi, DVD cũng đã có từ lâu, nhưng bây giờ mới xem. Và tôi tự hỏi, tại sao mình không xem phim này sớm hơn. Điều khác thường ở phim này – là không có gì khác thường cả, vẫn là Vương Gia Vệ như cũ, của Chungking Express, của In the mood for love, của 2046… Hơi xa cách một chút so với thời của The day of being wild… Nhưng, đây là bộ phim rất phù hợp với tâm trạng hiện tại của tôi.

Trong Imdb có một comment nói rằng: Đây là bộ phim dành cho Norah Jones. Tôi đồng ý với điều này, bộ phim không có nhiều bài hát của cô, nhưng kỳ lạ thay, lại mang tới xúc cảm như âm nhạc của cô.

Tôi không tóm tắt phim này, bởi đa số người đọc blog tôi đã xem phim này trước tôi cả rồi. Tôi cũng gần như Elizabeth trong phim, tất nhiên tồi tệ hơn chút, bởi vì ít nhất cô ấy có một người bạn trai để mất, còn tôi thì chả có gì. Thế mà vẫn thấy lost, how ridiculous.

Cô ấy đã rời khỏi New York một ngày, đi qua nhiều con đường, gặp nhiều người. Trái tim tan vỡ của cô đã gặp những trái tim tan vỡ khác, có người tự sát, có người bỏ đi, có người chết tự nhiên, có người không sao cả.

Rồi một ngày, cô ấy quay về, gặp lại người đàn ông đã trò chuyện với mình trong những đêm đau khổ, đã mời cô ăn bánh blueberry và đã yêu cô từ những ngày ấy. Mất gần một năm và một vòng quanh nước Mỹ để quay về với người cô biết rằng đó là tình yêu.

Tôi vừa gặp lại một người bạn, ngay sau khi anh vừa xông ra cự cãi với một gã gàn cạnh nhà suốt ngày nghĩ cách gây sự. Anh thấy tôi, gọi tôi lại như thể tôi là em út trong nhà, nói rằng: mấy hôm trước bạn em tới đây tìm em. Tôi nhìn anh, thấy mình càng ngày càng làm nhiều người mệt mỏi.

Có lẽ tôi phải làm một điều gì đó, như Elizabeth.

Chú thích: Tấm ảnh trên, tôi chụp ở một ngã tư đường, bằng máy ảnh của bạn trai (cũ, tất nhiên rồi :D), tấm hình này bị lóa sáng và bị tôi bỏ quên rất lâu trong máy. Đột nhiên một ngày tôi nhặt được nó trong một folder. Tấm ảnh này làm tôi nhớ tới phim Nobody Knows, khi cô bé út trong bốn anh em đã ngừng thở, người anh trai chạy ra đường.

Tôi vẫn đang nhìn cuộc sống trong sự lóa sáng như thế. Ước gì trời chuyển sang đêm.

朝如青絲暮成雪

January 12, 2010 Moonie Mun 3 comments

君不見黃河之水天上來,
奔流到海不復回?
君不見高堂明鏡悲白髮,
朝如青絲暮成雪?
人生得意須盡歡,
莫使金樽空對月。
天生我才必有用,
千金散盡還復來。
烹羊宰牛且為樂,
會須一飲三百杯。
岑夫子,
丹丘生,
將進酒﹐
杯莫停。
與君歌一曲,
請君為我傾耳聽。
鐘鼓饌玉何足貴,
但願長醉不願醒。
古來聖賢皆寂寞,
唯有飲者留其名。
陳王昔時宴平樂,
斗酒十千恣歡謔。
主人為何言少錢,
逕須沽取對君酌。
五花馬,千金裘,
呼兒將出換美酒,
與爾同消萬古愁。

Categories: Movie Reviews

Depth Cues

January 11, 2010 Moonie Mun Leave a comment

Một từ thông dụng, nhưng vì nó là tiếng Anh, nên các bạn học về công nghệ hình ảnh, phim, nhất là làm phim hoạt hình, sẽ hiểu rõ hơn từ  đó là cái gì. Từ Depth Cues ấy, không phải “đó”. :) Depth cues nôm na là hiện tượng (hay quá trình) biến những thứ không có chiều sâu thành (cảm giác như) có chiều sâu.

Tuy nhiên, bỏ qua bản chất của từ này với hình ảnh và việc làm phim, bỗng nhiên tôi ngồi trong bóng tối lờ mờ của căn phòng, nghĩ tới việc chưa viết về “Coraline” – bộ phim tôi vote cho oscar hoạt hình năm nay – và từ này rơi xuống trước mắt tôi nên tôi nhặt lấy nó, chỉ vậy thôi.

Xét cho cùng, con người ta sống với rất nhiều ảo giác. Người ta tưởng rất nhiều điều là có chiều sâu, hóa ra không hề có chiều sâu. Nhưng, tôi cũng đã nghĩ rằng, có chiều sâu thật hay chiều sâu ảo cũng chẳng có gì quan trọng. Cảm giác của con người về cái đó mới là chính vì nó xảy ra trong bạn. Và một ngày nào đó, bạn sẽ có cảm giác về cảm giác đó, và cái cảm giác về cảm giác hóa ra lại mới thật hơn nữa. Cứ vậy, rốt cục thì sự thật là điều ta chẳng bao giờ thực sự nhìn thấy được.

Tôi đã nghĩ mình phải chấp nhận rời bỏ sự bức bối của mình để sống bình thường hơn. Nhưng, giờ tôi tin (tin lần nữa) rằng tôi sẽ chấp nhận việc nhặt lấy những từ ngữ rơi xuống quanh tôi, những cảm giác rơi xuống quanh tôi, những điều làm tôi căng thẳng, để tôi được là mình và tôi có thể tiếp tục nói về chúng. Bởi suy cho cùng, tôi tồn tại cùng với chúng, chúng chẳng bao giờ bỏ tôi, tại sao tôi lại phải phản bội chúng?

Hà Nội

January 7, 2010 Moonie Mun 2 comments

Tôi, những ngày này, 3 năm trước.

Hà Nội chỉ có màu xám ngoét.

Hôm nay mẹ gọi cho tôi tuyên bố từ  giờ sẽ không bao giờ gọi điện cho tôi nữa, như bà đã tuyên bố nhiều lần. Riêng lần này, hẳn bà sẽ phải làm thế thật. Với tôi, bà thật bất hạnh, và dù tôi yêu thương bao nhiêu điều trên đời, tôi cũng chẳng bao giờ yêu thương bà cho đủ.

Hà Nội làm tôi nhớ lại một lần đi ngang qua một trường học ở Fukuoka. Giờ tan trường, những em bé đứng trước cổng.

Chúng nói chuyện với nhau bằng thứ ngôn ngữ mà tôi không hiểu, chỉ thấy ríu ran vang lên và những âm thanh đầy cảm thán của người Nhật Bản. Chỉ thế thôi, ký ức đó quay lại. Những âm thanh đó quay lại.

Bây giờ, mọi âm thanh đều trở nên quá rõ ràng. Tiếng của chiếc đồng hồ. Tiếng nựng trẻ em từ một căn phòng khác. Tiếng xe máy chạy xung quanh nhà. Tiêng một giọt nước ở đâu đó rơi xuống. Tiếng nhạc hòa cùng tiếng đập trái tim tôi. Tiếng hơi thở. Và hàng ngàn, hàng ngàn thứ âm thanh từ một chốn không cùng của ký ức, tôi không thể nào phân biệt được.

Và những hình ảnh.

Ánh sáng đèn neon trần trụi, từ những khe hở, từ những hòn bi ve vô hình đang phản chiếu. Ánh sáng khiến cho những hình ảnh chói lòa và đổ bóng lên tường, trên nền gạch, những cái bóng chuyển động quay cuồng trong bất động. Ánh sáng của chính màn hình máy tính này.

Nỗi đau đớn với những cảm giác đi vào trong tôi rồi lại dội ra ngoài qua làn da.

Tôi nhìn thấy chiếc cốc rơi từ cao và vỡ nát giữa không trung.

Đứa trẻ mở cửa sổ và thả mình trong tiếng cười.

Con thỏ sứ tự lao mình khỏi chiếc giá.

Lòng yêu thương biến thành một khối cầu lăn xuống chầm chậm.

Và chúng không xuống đâu hết. Phía dưới, là khoảng không vô cùng.

Chỉ có tôi ở dưới đáy mọi điều, trong cái nơi không có đáy đó.